Mấy tên cướp này vừa nhìn là biết lính mới, bọn họ phân công chi tiết, chia nhiệm vụ cho từng người, căn bản là không cần người khác chỉ huy.
Thời Sênh thầm mắng mấy câu xui xẻo, không những bị cưỡng ép nhận cái nhiệm vụ ẩn nấp này, lại còn đến cả tính mạng cũng bị đe doạ thế này.
Quan trọng nhất là hệ thống còn không giơ ngón tay vàng ra, đúng là táng tận lương tâm mà.
Trong tình tiết truyện thì nguyên chủ lúc này vẫn còn đang trong đội quay phim, đương nhiên sẽ không trải qua việc này, thế nhưng trong tình tiết vở kịch này lại viết tỉ mỉ vừa phải, bởi vì… nữ chủ đang ở đây.
Thời Sênh vừa mới quan sát một trận, rất đáng tiếc không nhìn thấy nữ chủ, cũng không biết có phải là đang ở trong gian phòng được bao kia hay không.
Hạ Mãn đúng là ở đây cứu được Lục Thanh Vận, Lục Thanh Vận phát hện Hạ Mãn và Tịch Mặc có quan hệ không bình thường, từ đó tiếp cận Hạ Mãn.
Bên ngoài đã bị cảnh sát bao vây trùng trùng rồi, mà tên cướp cũng lôi người trong căn phòng bao kia ra ngoài.
Hạ Mãn bước ra sau cùng, mặc quần áo thể thao, gương mặt lạnh lùng, nhìn thấy rất bình tĩnh, chiếu theo sự chỉ huy của tên cướp, ngồi xổm bên cạnh tường, cách Thời Sênh hai người.
Biểu hiện của Hạ Mãn không khỏi làm cho Thời Sênh nhìn nhiều thêm một chút.
Tránh ra!
Tiếng quát lớn làm cắt đứt tầm nhìn của Thời Sênh, một tên cướp cao lớn đứng trước mặt cô, người phục vụ khóc lóc đã tránh ra rồi, tên cướp bước vào trong phòng bao.
Trong phòng bao truyền đến mấy tiếng tức giận, sau đó là hai bóng người bước ra từ trong phòng bao.
"Ngồi xổm xuống đây, dám làm loạn thì sẽ bắn chết mày! Mẹ nó, một tên đàn ông mà lại xinh đẹp như thế…"
Thời Sênh cảm thấy có người ngồi xổm xuống, cô khe khẽ nghiêng đầu, vừa hay nhìn thấy gương mặt tuấn tú trắng nõn của người đàn ông, môi khẽ nhếch lên, mặt mũi rũ xuống, thần sắc không có biến hoá gì.
Cho dù là đang ngồi xổm, dáng vẻ của hắn cũng vẫn vô cùng tao nhã, hỗn tạp xung quanh không thể xâm nhập đến hắn, khiến cho người ta có một loại ảo giác bản thân đang sống ở hai thế giới.
Không biết là có phải cảm giác được ánh nhìn của Thời Sênh hay không, hắn nghiêng đầu nhìn qua đây, cả khuôn mặt đều hiện lên trong tầm nhìn của Thời Sênh.
Đó là một khuôn mặt không có cách nào có thể dùng từ ngữ để mà hình dung được, hắn nhếch khoé môi khe khẽ cười, trong con ngươi đen kịt như mực giống như trăm nghìn loại hoa đang nở rộ.
Thời Sênh ngẩn ngơ ra một lát, cô có một loại ảo tưởng nhìn thấy Sở Đường.
Trên người Sở Đường là im ắng mà dụ người ta rơi vào tà khí tối tăm. Còn người đàn ông này trên người là tràn ngập sự che đậy, ác ý đối chọi gay gắt.
Hệ thống, mi ra đây, bổn cô nương cần nói chuyện nhân sinh với mi.
Tại sao nhiệm vụ ẩn giấu lại là loại biếи ŧɦái này hả?
Bổn cô nương cảm thấy tính mạng đang bị đe doạ, xin hãy plug
-in ngón tay vàng ra, tốt xấu gì cũng phải cho bổn cô nương đây quà tặng tân thủ chứ.
#Ký chủ sao cứ không quên cái quà tân thủ này mãi thế, tình huống đang rất cấp bách#
Lục Thanh Vận hồ nghi nhìn cô gái đang ngồi xổm bên cạnh, vẫn là lần đầu tiên có người nhìn thẳng vào mặt hắn như thế, lộ ra biểu tình thâm cừu đại hận.
Sức hấp dẫn của hắn giảm bớt nhiều rồi sao?
Lục Thanh Vận quay đầu trưng ra bộ mặt tươi cười với cô gái khác ở bên cạnh, cô gái đó thần tình hoang mang sợ hãi vẫn còn sót lại trên mặt, thế nhưng trong ánh mắt thì đã có mấy phần mê mẩn rồi, dường như quên mất cô lúc này đang bị mấy tên cướp uy hiếp, quên đi nguy hiểm.
Nhìn đi, đây mới là biểu tình nên có khi nhìn thấy hắn chứ.
Đúng vào lúc Lục Thanh Vận hài lòng quay đầu, chuẩn bị quan sát một chút sinh vật hiếm có kia, cánh tay của hắn bị người ta nắm lấy, sau đó bị người ta kéo lên.
Mà Hạ Mãn bên này cũng bị người ta kéo lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!