[Tâm tư Vương đại ca]
"Anh có bao giờ nghĩ, thứ tình cảm mà em trai dành cho anh, chỉ là sự ỷ lại, mà không phải là tình yêu chưa?" Hiểu Lam đong đưa cốc rượu, viên đá bên trong va vào lớp thủy tinh, phát ra tiếng lách cách thanh thúy.
Tôi cúi đầu, trầm mặc không nói.
Bốn phía trong quán bar đều là những thanh âm nhốn nháo, trai điên, gái khùng. Tôi nhớ đến một Kiến Vũ chỉ thích nằm trên ghế salon im lặng đọc sách, một Kiến Vũ chỉ thích xem mấy bộ phim hoạt hình, lại uống một ngụm rượu:
"Thằng bé đã là người trưởng thành rồi."
Hiểu Lam còn muốn nói gì đó, nhưng Quách Hạo ngồi bên cạnh liếc nhìn cô ý bảo đừng nói, Hiểu Lam cuối cùng không mở miệng nữa, mà ngay cả Vu Hi Triệt từ trước đến nay vốn hay nhao nhao ồn ào cũng chỉ trầm mặc.
"Nào nào, chúng ta lại uống một chén đi."
Quách Hạo nhận thấy không khí có chút không ổn, bèn nói tránh đi:
"Thanh, nghe nói mấy ngày trước cậu đã tiến quân vào thị trường Mỹ, xem ra sau này chúng tôi đều phải theo ăn bám cậu rồi."
Tôi cười nói:
"Đùa gì chứ, các cậu ai mà không phải là kẻ có tiền, còn cần tôi sao." Trong lòng dường như vẫn có thứ gì đó đang đè nặng, mấy câu kia của Hiểu Lam cũng không phải không có ảnh hưởng gì tới tôi.
Mặc kệ Kiến Vũ có phải là bị nhân cách phân liệt, hay thật sự đến từ thế giới khác, tôi đối với Kiến Vũ mà nói, sẽ luôn là người thân thiết nhất, chỉ là người ta có đôi khi không phân biệt được rõ đâu là tình yêu đâu là tình thân, lâu rồi, sẽ trở thành thói quen, cũng không còn muốn đi phân rõ nữa.
Kỳ thật tôi biết suy nghĩ này của mình có chút buồn lo vô cớ, nhưng con người chính là kỳ lạ như vậy, dù biết rõ là không nên nghĩ quẩn, nhưng lại luôn không áp chế được những suy nghĩ trong đầu.
"Nghe nói trước kia cậu là sinh viên đại học B, vậy cậu có biết Vương nhị thiếu gia không?" Tiếng nói chuyện ở bàn bên cạnh vừa khéo lọt ngay vào tai chúng tôi, nhất thời, không khí trên bàn lại tiếp tục rơi vào trầm mặc.
"Hờ, sao lại không biết, năm đó ông đây còn chụp ảnh chung với anh ấy đấy, bây giờ tấm ảnh đó vẫn còn treo trong phòng khách nhà tôi kia kìa."
Một thanh niên mở miệng nói:
"Lúc tôi vào đại học, anh ấy đã là sinh viên năm 3, hồi trước còn nghĩ anh ấy nổi tiếng như vậy, hẳn là phải rất kiêu ngạo, ai ngờ lúc tôi nói muốn chụp ảnh chung với anh ấy, anh ấy lại không hề từ chối. Nghe nói anh ấy là con nhà có tiền, nhưng lại có thành tựu lớn như vậy, xem ra cái câu"nhà giàu sinh bại gia tử
"này, cũng không phải hoàn toàn chính xác."
"Nếu tôi có một tấm ảnh như vậy, cũng sẽ đem treo trong phòng khách." Thanh niên kia rót cho bạn mình một cốc rượu, sau mới nói:
"Chẳng lẽ cậu không biết, Vương thị vốn là công ty mà rất nhiều mấy người trí thức tinh anh đều muốn xin vào, tổng tài chính là anh trai của Vương nhị thiếu gia, nghe nói quan hệ của hai người tốt lắm, như thế mà còn không gọi là kẻ có tiền, vậy thế nào mới phải?"
"Chậc chậc, hai anh em Vương gia này thật đúng là những người kế tục ưu tú của Vương gia." Thanh niên hớp một ngụm rượu, lắc đầu thở dài nói:
"Điểm tôi thích nhất ở Vương gia nhị thiếu gia chính là anh ấy từ chối bán bức tranh cho ông tài phiệt người Nhật kia, rất hả giận."
"Bất quá sau khi tốt nghiệp, mấy năm nay anh ấy hình như không hề tới Vương thị công tác, mà chỉ ở nhà viết viết vẽ vẽ, cũng không biết có thật là vì không hứng thú với kinh doanh không, hay là do nguyên nhân khác."
"Đừng nói bậy, tôi nghe các anh chị học cùng khóa với nhị thiếu gia trước kia từng nói qua, Vương thị tổng tài đối với đứa em trai này là"cầm trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan
", làm sao có thể vì nguyên nhân vớ vẩn gì được."
Hai người tán dóc đủ chuyện về hai anh em Vương gia, nhưng không biết một người trong đó đang ngồi ở bàn ngay bên cạnh họ, chốc thì nói đến anh trai, chốc lại nhắc tới em trai, hưng trí mãi không giảm.
Tôi nghe được hết tất cả những lời đó, cầm áo khoác lên, đứng dậy nói:
"Tôi phải về rồi, thời gian không còn sớm, tôi sợ Kiến Vũ sẽ lo lắng." Trong lòng vốn có vài phần hoang mang cũng đã tan biến đi đâu mất.
Ra khỏi quán bar, gió đêm mát dịu làm cho đầu óc của tôi cũng dần thanh tỉnh lại. Khi tôi mới phát hiện mình thích Kiến Vũ, căn bản vốn không có đòi hỏi gì cả, chỉ thầm nghĩ muốn đối xử thật tốt với em.
Sau lại... lại muốn ở bên em nhiều hơn, sau nữa... lại muốn em hiểu được tâm ý của mình, muốn em có thể lấy thân phận người yêu mà ở bên tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!