Chương 33: (Vô Đề)

"Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! ——"

Lão hoàng đế buột miệng: Tiếng động gì vậy?

Hình như… Đại thái giám nghiêng tai nghe một chút,

"Là tiếng trống đăng văn ở ngoài Ngọ Môn bị người ta gõ."

Trống đăng văn?

Lão hoàng đế nghiêm nghị đứng dậy.

Truyền bá quan!

……

Hứa Yên Miểu đi cuối cùng trong hàng ngũ bá quan, vừa đi vừa nghe Binh bộ tư vụ phổ cập kiến thức cho mình.

"Bệ hạ ngay từ khi mới khai quốc đã cho đặt trống đăng văn ở ngoài Ngọ Môn, bá tánh nếu có oan khuất, có thể đến đây đánh trống, thấu đến tai nghe của thiên tử."

"Ồ ồ! Vậy có cần lăn bàn đinh không ạ! Ta nghe nói phải lăn bàn đinh qua rồi mới được trình bày oan tình."

"Đương nhiên là không cần, Hứa lang, ngươi nghe được lời đồn nhảm nhí đó ở đâu vậy?" Binh bộ tư vụ nhịn không được bật cười:

"Bệ hạ lập ra trống đăng văn là vì muốn mở rộng đường ngôn luận, nếu mỗi người đến kêu oan đều phải lăn bàn đinh, người c.h.ế. t chiếm sáu bảy phần, ai còn dám đến kêu oan nữa?"

Đúng là rườm rà không cần thiết!

Cho dù là các triều đại trước đây, hoặc là đánh roi người kêu oan mấy chục roi, hoặc là đánh gậy mấy chục gậy, dù sao cũng chưa từng thử lăn bàn đinh.

Hứa Yên Miểu có chút ngượng ngùng: Là ta hiểu lầm…

Vừa bước một chân vào thiên điện gần Ngọ Môn, mùi m.á. u tanh nồng nặc ập vào mặt.

[Trời đất ơi!] Hứa Yên Miểu trợn tròn mắt: [Lão hoàng đế thật sự cho người đến kêu oan lăn bàn đinh rồi sao?]

Những người khác: … Cảm ơn, chúng ta cũng sợ hãi muốn độn thổ rồi.

Thừa tướng và Lục bộ thượng thư đi đầu tiên ngẩng phắt đầu nhìn lão hoàng đế.

Bệ hạ, có phải việc này hơi quá đáng rồi không!

—— Chủ yếu là bọn họ cũng ngửi thấy mùi m.á. u tanh kia, nồng đến mức độ bất thường.

Gân xanh trên trán lão hoàng đế giật giật.

Lão trừng mắt nhìn Hứa Yên Miểu một cái. Sau đó lập tức nghiến răng nghiến lợi nói:

"Trẫm đã lệnh cho Thái y lệnh đến cứu chữa, nữ tử này trước khi gõ trống đăng văn, trên người đã không còn một mảnh da thịt nào lành lặn! Không biết nàng có oan khuất gì, mà có thể chịu đựng được nỗi đau đớn như vậy."

Giọng nói đặc biệt rõ ràng, sợ người khác không nghe thấy hoặc nghe không rõ.

Đến chữ trước khi, còn cố tình nhấn mạnh.

Thái y lệnh xách hòm thuốc đi lên, nhìn người đầy m.á. u trước mặt, trong lòng không khỏi dâng lên một tia thương xót.

Kinh nghiệm nhiều năm làm nghề y nói cho ông biết, bệnh nhân như vậy đã không cứu sống được nữa, chỉ có thể châm cứu giảm bớt đau đớn cho họ trước khi chết.

Haizz…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!