Sau khi thánh chỉ được hạ thì lập tức chấn động bá quan văn võ. Mặc kệ là chờ xem Lương Vương nhận lấy cái chết, hay là thương tiếc Lương Vương bị giáng làm thường dân, không ai có thể đoán được chính xác tâm tư của Hoàng Thượng.
Chẳng qua những vị có giao tình với Ngũ Tử Ngang ở trong triều cũng không đoán được kết quả lại trở thành như vậy. Hoàng Thượng chỉ thu hồi thái ấp của Lương Vương, nhưng vẫn bảo lưu tước vị, còn thăng quan tiến chức cho toàn bộ người thân của Lương Vương, bao gồm một lão phụ gần đất xa trời, điều này chứng tỏ cái gì?
Không ai có thể đoán được tâm tư của Hoàng Thượng đối với Lương Vương, cũng mặc kệ là đoán sai hay đoán đúng, lúc này xem ra ba năm qua Hoàng Thượng thờ ơ với Lương Vương, nhưng Lương Vương Ngũ Tử Ngang vẫn đang là tâm phúc của Hoàng Thượng, là tâm phúc hiện tại của Hoàng Thượng.
Người ảo não nhất chính là Hộ Bộ Thượng Thư Liễu Nhiễm, nếu hắn chịu đợi thêm hai ngày nữa, thì nói không chừng sẽ không lâm vào cảnh túng quẫn như bây giờ.
Bởi vì sợ liên lụy mà hối hôn, nữ nhi tự sát lại làm cho việc này bị loan truyền ra cả kinh thành, tuy rằng Hoàng Thượng tứ hôn, nhưng cả đời này hắn đều không thể ngốc đầu dậy trước mặt Lương Vương, việc trước mắt chính là cấp bách hòa hảo quan hệ với Lương Vương và Ngũ gia.
Ở trong cung cùng Hoàng Thượng dùng bữa tối, sau đó Ngũ Tử Ngang mới vội vàng từ Thiên Môn xuất cung chạy thẳng đến khách điếm của nhị đệ và tam đệ. Ở trước cổng hoàng cung có hơn mười cỗ xe ngựa, trên xe đều là đám quan viên triều đình đang chờ đợi để gặp hắn.
Nhưng Ngũ Tử Ngang hiện tại không có bản lãnh chu toàn cùng bọn họ, thậm chí không có thời gian đi gặp nhạc phụ tương lai Liễu Nhiễm. Hắn phải vội vàng chạy về Lương Châu để xử lý sự vụ ổn thỏa, rồi sẽ hồi kinh cùng Hoàng Thượng đón tất niên, còn nửa tháng nữa là đã đến tất niên.
Chạy tới khách điếm, Ngũ Tử Ngang không gặp Liễu Vân Phi vừa bị Ngũ Tử Hoa ôn hòa cự tuyệt đến cư ngụ tại quý phủ. Ban đầu hắn còn cảm kích Liễu gia, nhưng trải qua chuyện của đại ca, hắn đã hiểu rất rõ Liễu Nhiễm và người nhà của Liễu gia, toàn bộ Liễu gia có thể chỉ có mỗi một mình đại tẩu tương lai Liễu Song là thiệt tình đối với đại ca mà không màng danh lợi.
Cho nên khi Liễu Vân Phi mang theo khuôn mặt tươi cười đến mời bọn họ cư ngụ tại Liễu phủ, thì lão tam Ngũ Tử Hoa liền khéo léo cự tuyệt, cự tuyệt đến mức làm cho Liễu Vân Phi cũng không còn mặt mũi, nhưng lại không thể phát hỏa, ai bảo cha hắn nhất thời đòi từ hôn làm chi.
Ngũ Tử Hoa không nói chuyện này với đại ca, Ngũ Tử Anh lặng yên chất phát lại không nói một chữ. Nhìn thấy đại ca không chỉ không ốm, mà ngược lại sắc mặt còn hồng hào, Ngũ Tử Hoa vô cùng kích động, Ngũ Tử Anh tuy rằng không giống tam đệ vừa khóc vừa ôm đại ca, nhưng ánh mắt của hắn tràn ngập xúc cảm.
Biết chuyện của mình làm cho cả nhà lo lắng nhiều ngày, Ngũ Tử Ngang chỉ đơn giản giải thích rằng chuyện này liên quan đến triều đình nên mới giấu diếm bọn họ.
"Đại ca, ngươi tự mình đề cập với Hoàng Thượng chuyện tước vương?" Sau khi đoàn tụ, đợi mọi thứ đều lắng đọng trở lại, Ngũ Tử Hoa hỏi như vậy.
Ngũ Tử Ngang mỉm cười gật đầu,
"Đại ca làm Vương gia cũng không vui vẻ, ở lại kinh thành vẫn tốt hơn. Lần này đại ca đã hạ quyết tâm, cả đời cũng không rời khỏi kinh thành."
Thấy đại ca không có một chút thần sắc ủy khuất, vẻ mặt của Ngũ Tử Hoa vô cùng phức tạp. Mất đi Lương Châu quả thật đáng tiếc, nhưng ở kinh thành thì đối với sinh ý của hắn chỉ có tốt chứ không có hại, huống chi vương vị của đại ca vẫn còn, địa vị của Ngũ gia vẫn còn, chẳng qua hắn rất mâu thuẫn, rất nghi hoặc,
"Đại ca, Hoàng Thượng…chẳng lẽ căn bản không hề có ý tứ động thủ với ngươi?"
Nghĩ đến Hoàng Thượng, trên mặt của Ngũ Tử Ngang hiện lên thần sắc đau lòng, thậm chí còn có một phần ôn nhu mà hắn không hề phát hiện.
Hắn nói một cách thành khẩn, "Tử Hoa, có chút việc ngay tại hôm nay đại ca phải nói rõ ràng với ngươi, sau này ngươi không được tùy tiện hoài nghi tâm tư của Hoàng Thượng. Đại ca không thích. Gần vua như gần hổ, nhưng đối với đại ca, Hoàng Thượng là vua, cũng là hổ.
Ba năm qua trong triều dâng lên bao nhiêu tấu chương hạch tội, nhưng Hoàng Thượng đều áp chế tất cả. Mặc dù lần này tước vương, cũng là sau khi đại ca nói với Hoàng Thượng thì Hoàng Thượng mới đáp ứng.
Nếu không phải đại ca không muốn quay về Lương Châu, mà chỉ muốn ở lại kinh thành thì có lẽ Hoàng Thượng vẫn tiếp tục do dự. Tử Hoa, long ân của Hoàng Thượng đối với ta, đối với Ngũ gia, e rằng có một ngày đại ca vì Hoàng Thượng đi tìm cái chết cũng vẫn không đủ.
Sau này không được ở trước mặt ta mà nói Hoàng Thượng sẽ đối với ta, đối với Ngũ gia như thế này như thế kia. Nếu ngươi còn không hối cải, ta sẽ dùng gia pháp đối với ngươi.
"(bênh vợ thấy ớn luôn:>) Ngũ Tử Hoa nghiêm túc gật đầu, giọng nói khàn khàn,"Ta sẽ không. Hoàng Thượng tuy rằng tước đoạt thái ấp của đại ca, nhưng lại cho ta và nhị ca vào triều đình, còn phong cô nãi nãi làm Nhất Phẩm Cáo Mệnh Phu Nhân, chưa kể những thứ được ban thưởng.
Đại ca, trước kia ta còn ngờ nghệch, lần này đến kinh thành, thật là có nhiều việc ta có thể nhìn rõ ràng. Lần này Hoàng Thượng thu hồi thái ấp của đại ca, không chỉ là vì đại ca yêu cầu, e rằng cũng đã cân nhắc trước sau.
"Ngũ Tử Ngang mỉm cười vỗ vai đệ đệ,"Ngươi hiểu được là tốt rồi. Hiện tại ngươi cũng là mệnh quan triều đình, quan trường so với thương buôn phức tạp hơn rất nhiều.
Hoàng Thượng cho ngươi làm Kinh Vận Bộ Tham Sự cũng vì biết ngươi thích thương buôn, coi như cho ngươi có cơ hội tiếp xúc với việc sinh ý của triều đình, ngươi cần phải cố gắng, không được phụ lòng Hoàng Thượng kỳ vọng đối với ngươi, càng không thể bôi nhọ thể diện của Ngũ gia.Ta đã biết."
Ngũ Tử Hoa trầm giọng trả lời. Nhưng lại đè ép một chút nghi hoặc trong lòng, Kinh Vận Bộ Tham Sự có liên lụy đến việc vận chuyển muối hay không? Liễu Vân Phi cũng là Diêm Vận Tư Sứ.
Thấy tam đệ biết lắng nghe, Ngũ Tử Ngang vỗ nhẹ lên đầu của nhị đệ không biết đang suy nghĩ chuyện gì, sau khi Ngũ Tử Anh ngẩng đầu thì Ngũ Tử Ngang mới lên tiếng, "Khi ta ở trong cung trò chuyện với Hoàng Thượng thì thuận miệng nói về việc ngươi muốn tòng quân, không ngờ Hoàng Thượng lại nhớ kỹ.
Thủ Bị Hộ Quân gánh vác an nguy của kinh thành, ngươi tuy là phó tướng, nhưng không thể vì vậy mà qua loa. Làm thủ hạ của Quan Độ, ngươi phải lắng nghe lời giáo huấn của hắn."
Ngũ Tử Anh gật đầu nhưng không lên tiếng.
Ngũ Tử Ngang đã sớm quen với việc nhị đệ không thích nhiều lời, chỉ dặn dò hắn vài việc cần phải chú ý khi ở trong quân ngũ, nhất là trăm ngàn lần không được ỷ vào thân phận của mình mà xem thường quân kỷ. Quân lệnh như núi, làm đệ đệ của Lương Vương thì càng phải thận trọng từ lời nói đến cử chỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!