Ta theo sát bên ông, dù Vệ ma ma thỉnh thoảng cũng muốn kiếm chuyện, nhưng bản thân họ không có chỗ đứng, nên cũng không dám ép ta phải ngày ngày đến chào hỏi. Ta cứ giả ngốc, để mọi chuyện qua đi. Ta đoán bà cũng không mấy muốn gặp ta.
Phía sau ta là ma ma ta tìm cho Mãn Mãn.
Ta ghét bà ấy, nhưng đứa bé nhỏ nhắn, đỏ hây hây kia, mở mắt là khóc, nhắm mắt cũng khóc. Bà ấy không chịu nổi tiếng khóc của trẻ con, từ khi sinh ra Mãn Mãn, không biết bà có khi nào nhìn con một cách nghiêm túc chưa.
Nghe tiếng khóc vì đói của Mãn Mãn, Vệ ma ma nhẹ nhàng khuyên bà nên cho con bú. Bà chỉ đáp một câu, hoặc là tìm ma ma, hoặc là cho b. ú sữa bò, bà không chịu nổi tiếng khóc của con, ồn ào làm bà đau đầu. Nếu cho con bú, n.g.ự. c bà sẽ chảy xệ, trông không còn đẹp nữa.
Một người ích kỷ như thế lại làm mẹ người khác. Bà có tư cách gì chứ?
Khi ta vào phòng, bên trong nóng ngột ngạt, dù đã cởi áo choàng mà vẫn đổ mồ hôi. Trên đầu bà đội chiếc mũ gắn đá hồng ngọc, tóc xõa bên vai, nằm nghiêng, Vệ ma ma đang xoa chân cho bà. Dù sinh thêm một đứa con, thân hình bà cũng không thay đổi, vẫn đầy đặn, cân đối.
Bà liếc mắt nhìn ta một cái, rồi lộ vẻ chán ghét mà cúi mắt xuống.
Ta thật không hiểu, từ khi bà bước vào cửa nhà, dù ta chưa bao giờ gọi bà một tiếng mẹ, cũng chưa từng gây chuyện với bà. Đôi khi ghét một người, có lẽ thực sự chẳng cần lý do gì cả.
Như ta và bà, ngay cả vẻ ngoài cũng không cần giữ thể diện.
7
Ta hành lễ, gọi một tiếng phu nhân, rồi không đợi bà đáp, tự ngồi xuống ghế bên bàn. Trên bàn có một chậu hoa lan, nụ hoa vẫn còn khép kín.
Chỉ một chậu này không biết đã tốn bao nhiêu tiền.
"Hôm nay ta đến đây là để nói vài lời, vì hiện tại ta đang là quản gia, nên chi tiêu hàng ngày cũng cần có nguyên tắc. Dù là một gia đình, cũng không thể để một người tiêu xài phung phí, còn những người khác thì đói lả."
Ta chậm rãi nói.
Ý ngươi là gì? Bà chưa kịp mở miệng thì Vệ ma ma đã sốt ruột lên. Tuổi tác đã cao mà sao vẫn không học được tính điềm đạm?
"Nể bà lớn tuổi hơn nên ta mới gọi một tiếng ma ma, còn ta vẫn là tiểu thư nhà họ Văn. Mong rằng sau này bà hãy gọi ta là tiểu thư, gọi 'cô nương' cũng được."
"Ý ta rất đơn giản, từ nay về sau, ngoài khoản chi tiêu cố định, mọi khoản phát sinh thì tự mình lo liệu."
"Bổng lộc cha ta mỗi tháng là bao nhiêu, hẳn phu nhân rõ hơn ta."
"Cha ta thích bà, muốn chiều chuộng bà, đó là việc của ông ấy. Nhưng ngoài bà ra, ông còn có ba đứa con cần nuôi, không thể vì một bộ váy áo hay một chiếc trâm cài của bà mà bắt chúng ta nhịn đói."
Ta thấy đôi mắt bà khẽ đảo, một lát sau mới chậm rãi ngồi dậy. Vệ ma ma lấy gối lót sau lưng cho bà, bà chỉnh lại mái tóc, ngón tay nhọn cong lại khi chỉnh tóc, khiến ta nhìn mà nổi da gà.
"Đồ vô giáo dưỡng, ngươi là cái gì mà đến lượt ngươi dạy đời ta?" Giọng bà sắc bén nhưng vẫn thấp dịu.
"Phu nhân đã biết mình là ai, sao lại cứ phải diễn trò cho ai xem? Giáo dưỡng của ta thế nào thì không cần bà bận tâm."
"Đã gả vào nhà họ Văn, mà nhà họ Văn không phải là nơi giàu có gì, cha ta cũng không phải là đại gia vung tiền không tiếc tay. Nếu bà có tiền thì cứ tiêu, không có thì nhịn. Nếu không nhịn được nữa, thì hãy quản gia đi."
Hồng Trần Vô Định
"Ngày sau bà muốn sống thế nào, tiêu pha ra sao là chuyện của bà."
Ta nén giận rời khỏi phòng, nhìn bầu trời xám xịt, chợt thấy mình vẫn còn may mắn hơn Tống Tấn.
Khi mẹ ta còn sống, bà đã dành những gì tốt nhất cho ta. Áo váy mùa hè, giày bông mùa đông, tất cả đều do mẹ may từng đường kim mũi chỉ. Bà sinh ta đã tổn hại thân thể, không thể sinh thêm, nhưng bà chưa từng oán trách, lúc nào cũng tươi cười, sống một cuộc đời có khuôn phép.
Còn mẹ của Tống Tấn, không biết bà đã bao giờ nhắc nhở nam nhi của mình rằng mùa đông phải mặc thêm áo chưa? Một người như bà, nhìn thôi đã khiến người ta tức ngực, thì sao lại muốn sinh con chứ?
Ta muốn biết cha của Tống Tấn là người thế nào, nhưng hắn chưa bao giờ nhắc đến.
Chỉ có một lần, khi ta giúp hắn lấy quần áo, gói bọc trong tủ bị bung ra, lộ ra bài vị bên trong. Trong gói hành lý nhỏ của hắn, thì ra hắn mang theo bài vị của cha mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!