Mỗi tháng Văn gia đều có một lần họp mặt ăn cơm gia đình.
Nhưng tôi không ngờ lần này tôi lại gặp Diệp Hạ Hoan ở nhà cũ.
"Chị Hạ Hoan thật vất vả mới về nước, em mời chị ấy cùng tới đây. Nhưng chị Hạ Hoan và anh trai em là thanh mai trúc mã, khi bé còn ở nhà chúng ta một thời gian ngắn, chị dâu hẳn là sẽ không để ý chứ?"
Là bạn thân của Diệp Hạ Hoan, Văn Lan kéo tay cô ta.
Vừa nói vừa ném ánh mắt khiêu khích về phía tôi.
Tôi không để ý, cúi đầu lật xem tin tức bát quái trên điện thoại di động.
Trước mắt mà xem.
Người nên gấp gáp, không phải là tôi.
Quả nhiên.
Bởi vì nhận được một cuộc điện thoại mà Văn Thức An đến muộn, khi nhìn thấy Diệp Hạ Hoan lập tức trầm mặt.
Anh sải bước về phía chúng tôi.
Mắt Văn Lan nháy mắt sáng lên.
Cô chủ động nghênh đón, giọng điệu làm nũng:
"Anh, em thấy chị Hạ Hoan ở nhà một mình thật đáng thương, cho nên mới muốn mời chị ấy cùng đến ăn bữa cơm. Nhưng em thấy chị dâu hình như không vui lắm..."
Cô ấy quay đầu lại và muốn nói về khuôn mặt đen của tôi, nhưng cô ấy chỉ nhìn thấy một nụ cười trên khuôn mặt tôi.
Một chữ Ý chợt rơi vào im lặng.
"Nhiều người một chút cũng náo nhiệt."
Tôi đứng dậy, hướng về phía bọn họ khẽ gật đầu:
"Tiểu Lan nói Diệp tiểu thư khi còn bé cũng ở nhà cũ một thời gian, nghĩ đến cũng không cần tôi ở cùng để trò chuyện. Các ngươi nói chuyện đi, tôi không quấy rầy."
Văn Thức An trầm mặc nhìn tôi.
Mơ hồ mang theo một chút tủi thân.
🐳 Các bạn theo dõi Phở bò: Tui Là Cá Mặn ( để đọc truyện mới 🐳
Tôi quay đầu không để ý tới.
Nghĩ thầm người này theo tôi học lâu như vậy, nếu ngay cả loại thủ đoạn trà xanh cấp thấp này cũng nhìn không thấu, vậy thật uổng phí đọc nhiều tiểu thuyết như vậy!
Chắc chắn rồi.
Không đợi tôi lên lầu, Văn Thức An liền không kiên nhẫn cắt đứt lời Văn Lan:
"Nếu như mặc quần yếm thủng mông, nước mũi chảy ròng ròng ở nhà tôi một tuần cũng coi như là ở qua một đoạn thời gian thì mèo con ch. ó con mà Lão Tam nhặt về ở đây một tháng cũng có thể nói là thành viên cũ của gia đình này. Văn Lan, thầy dạy Ngữ văn của em dạy em dùng từ tào lao vậy sao?"
Tôi không nhịn được vểnh tai lên, lại hít một ngụm khí lạnh.
Xưa nay được xưng là hoàn mỹ nữ thần Diệp Hạ Hoan mặc quần thủng đít, nước mũi chảy ròng ròng...
Không dám nghĩ, không dám nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!