Chương 28: Lưu Tinh Lệ (2)

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Bình minh ngày thứ hai, Tần Vũ đã lặng lẽ rời vương phủ quay về Vân Vụ sơn trang, bạn đồng hành chỉ có mình Tiểu Hắc.

Về Vân Vụ sơn trang được một ngày, bài huấn luyện của Tần Vũ nặng hơn, thậm chí vì Tần Vũ nóng lòng muốn đối mặt thù nhân, thời gian ra ngoài làm sát thủ đột ngột giảm đi, hầu hết thời gian đều không ngừng luyện tập nâng cao bản thân.

Tần Đức khi biết việc này chỉ cười khổ trong lòng, tuyệt không nói một lời nào. Nửa tháng sau, một đêm khuya.

Tần Vũ rời phòng, đứng tại trung tâm đình viện, đột nhiên dưới chân phát lực, thân hình dao động vô cùng lăng lệ nhún một cái đã vút lên trên mái nhà.

Ngồi trên mái nhà, Tần Vũ trầm mặc nhìn vô biên tinh không, bên cạnh hắn, Tiểu Hắc đứng lặng yên.

Vân Vụ sơn trang vốn nằm bên sườn núi, từ trên mái nhà Tần Vũ thậm chí nhìn thấy vách núi không xa, trong vách núi sâu thẳm từng đợt từng đợt hàn phong ào ào thổi, Tần Vũ lại như không hề hay biết.

"Tiểu Hắc, ta cảm thấy ta chỉ là một kẻ vô dụng, thậm vô dụng." Tần Vũ ngồi sát bên Tiểu Hắc, thanh âm trầm trầm.

Đôi ưng nhãn sáng như sao của Tiểu Hắc hướng về phía Tần Vũ, đồng thời giang đôi cánh rộng như đậu lên vai Tần Vũ, tựa hồ như đang vỗ về an ủi hắn.

Quan sát tinh không, vọng vào thính giác Tần Vũ là những thanh âm nhè nhẹ, dường như đó chính là tiếng lòng đau khổ và chua xót: "Từ lúc ta còn nhỏ, phụ vương đã không mấy quan tâm đến ta, sở dĩ ta nỗ lực tập luyện cũng chỉ nhằm mục đích tranh thủ sự quan tâm của người.

Tuy nhiên mãi sau này, ta mới phát hiện, phụ vương thực sự rất quan tâm đến ta. Chỉ là…Người có đại sự phải lo, không thể mỗi chốc lại lo lắng cho ta. Tiêu diệt Hạng gia hoàng tộc, báo thù cho mẫu thân, đây quả thực là vấn đề khó khăn.

Phụ vương, đại ca, nhị ca, mọi người đều nhất mực cố gắng, nhưng ta…Ta thì đến một chỗ trong kế hoạch cũng không có. Xử lý chính sự thì ta không thông, lãnh binh xuất chiến ta chẳng thạo.

Một thân công phu tu luyện này, giữa đám thiên quân vạn mã e rằng chẳng làm nên cơm cháo gì.

"Tần Vũ đột nhiên nắm chặt bàn tay,"kỳ thực, ta rất muốn tương trợ phụ vương, kỳ thực, ta rất muốn đóng góp sức mình, tốt xấu gì, được góp một phần sức lực dù là nhỏ nhặt cũng tốt lắm rồi."

Hận vì học nghệ chưa tinh.

Tần Vũ hận, hận bản thân vô dụng.

Từ nhỏ đến lớn, Tần Vũ luôn cảm thấy bản thân quá cô độc, mặc dù hắn biết phụ vương đối với hắn vô cùng quan tâm, nhưng từ lúc hắn sáu tuổi đến khi mười sáu tuổi, mười năm trời đằng đẵng mà khoảng thời gian hai cha con đoàn tụ thực tế không vượt quá một tháng.

Hắn không dám trách phụ vương, chỉ hận bản thân vô dụng.

Hắn đã biết phụ vương đang làm gì. Hắn cũng rất muốn được giao phó bất cứ việc gì. Hắn muốn góp sức cho phụ vương, nhưng sự thực là hắn chẳng giúp được gì.

"Có lẽ đối với phụ vương, ta là một gánh nặng. Tiên Thiên cảnh giới, không biết đến bao giờ mới có thể đạt thành đây. Mặc dù hiện tại công lực của ta tiến bộ thần tốc, nhưng để đạt đến ngoại công cực hạn, có lẽ cũng cần ít nhất năm, sáu năm nữa."

Tần Vũ nhất thời cảm thán.

Một lúc lâu sau, Tần Vũ đột nhiên đứng dậy, hít một hơi thanh khí, trong mắt bỗng nhiên phát xuất một luồng sáng tràn đầy nhiệt tâm.

"Đại ca, nhị ca, phụ vương, mọi người đang nỗ lực không ngừng, chuẩn bị cho trận chiến năm năm sau. Hài nhi cũng sẽ cố gắng tu luyện, chí ít là trong vòng năm năm…Hài nhi nhất định đạt đến cảnh giới của lão sư Triệu Vân Hưng, đạt thành hậu thiên cực trí."

Tần Vũ hạ quyết tâm.

Giá trị, nhân loại sinh sống trên thế gian đều phải có giá trị. Dẫu chỉ có một chút giá trị trong mắt đấng sinh thành, thì cũng có thể coi là sống không uổng kiếp người.

Thân là một vương tử nhưng Tần Vũ không vì thế mà trở thành một công tử bột, hắn cần phải có thành tựu, dù nhỏ đến đâu…miễn là được trợ lực cho phụ vương là mãn nguyện lắm rồi.

oOo

Tiềm Long đại lục đất đai rộng lớn khôn cùng, tuy nhiên so với Tiềm Long đại lục, đại dương bên ngoài còn rộng lớn gấp mười gấp trăm lần.

Bỗng nhiên…

Bi ển cả mênh mông đột nhiên chấn động ầm ầm, không hề có một cơn cuồng phong nào, vốn là nguyên nhân chính dẫn đến những cơn bão biển, đồng thời thiên địa linh khí chuyển động khôn cùng, sóng biển dâng cao trăm trượng, rồi đổ ập như thác lũ, các tu luyện giả đều cảm nhận được thiên địa linh khí vô cùng hỗn độn, căn bản nhất thời không thể hấp thụ.

Hưu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!