Chương 35: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Leo ra ngoài chuẩn bị điểm tâm, biểu cảm trên mặt y là như thế này —v—

Ai, nói thế nào được nhỉ, vi diệu vậy ta! Vi diệu đến không biết nên dùng ngôn ngữ thế nào để biểu đạt.

Tóm lại là y nhìn cái gì cũng cảm thấy cái đó rất được.

Lấy đại đám mây xám xịt to đùng trên trời kia đi, màu xám đó sáng tạo cỡ nào nội hàm cỡ nào a! Hôm nay trời âm u xinh đẹp cỡ nào a!

Nhìn lại khóm hoa trước cửa bị mưa to tàn phá một đêm kìa, cảnh tượng đóa hoa thê lương rơi rụng trên mặt đất làm cho người ta vui vẻ thoải mái cỡ nào a!

Còn có bụi cỏ gần như bị ngập gần hết đó, bộ dáng giãy dụa trong nước có sức sống cỡ nào a!

Một chân dẫm vào vũng nước, vị trí cái vũng nước này thật sự là vô cùng có cá tính, thế mà vừa lúc chắn ngay giữa đường mọi người thường đi, chắn đường thế này tiện lợi cỡ nào a!

Còn có cơn mưa vừa thấy y liền hạ xuống với kích thước hạt mưa lớn cỡ hạt đậu tương này nữa, cảm giác rớt lên thân thể y tựa như mát xa vậy, thoải mái cỡ nào a!

Bởi vậy có thể thấy, sau trải nghiệm tối hôm qua, Leo hiện tại có chút phê, tinh thần có chút giật giật, mà biểu cảm mất hồn kia làm cho Rick ở một bên thấy y liền muốn đánh người.

Rick nheo lại mắt, không khỏi nhìn về phía nhà cây của Lục Sướng, đó là do Leo ép mấy thú nhân bọn họ làm giúp, White xuất lực nhiều nhất, hắn có thể nói là chả giúp quái gì. Nhưng hiện tại ở đó, là Leo.

Hắn không trách Leo mượn hoa hiến phật, ở đây, ai muốn làm phòng ở gần như đều là mọi người hỗ trợ. Hắn chỉ… có chút không cam lòng. Rốt cuộc không cam lòng kiểu gì, hắn cũng không rõ lắm.

Rõ ràng ngày hôm qua người buông tay trước là hắn, nếu ngày hôm qua hắn không dừng lại…

Đáy mắt nhiễm phiền muộn nồng đậm, không phải bực Leo cùng Lục Sướng, mà là đang bực chính hắn! Bởi vì nếu cho chọn lại, chỉ sợ hắn vẫn lựa chọn như vậy. Không phải bởi vì hắn không muốn bị lợi dụng, mà là Lục Sướng khi đó, ánh mắt trống rỗng, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của hắn.

Càng bởi vì hắn biết Leo ở ngoài cửa cách đó không xa, dựng thẳng tai nghe động tĩnh trong phòng, một khi có gì không đúng, sẽ lập tức vọt vào!

Lần này là hắn không thể ngoan độc hạ quyết tâm, nếu còn có cơ hội lần sau, hắn sẽ không buông tay. Hắn khác với đám thú nhân tinh khiết kia, sẽ không chỉ dùng vũ lực đi tranh đoạt, hắn có thủ đoạn cùng phương pháp của riêng mình.

Tạm thời không bàn đến Leo sung sướng cùng Rick ảo não, tâm tình còn hơn hai người bọn họ, Lục Sướng mới là kẻ mâu thuẫn nhất.

Hắn đau a!

Ngày hôm qua Leo ban đầu coi như là ôn nhu, nhưng sau đó…

Lục Sướng che mặt ghé vào da thú, sau đó không thể nói rõ là Leo quá kích động hay mình quá kích động, tóm lại hắn vong tình quấn quít lấy Leo, khát vọng được làm càng nhiều.

Lúc tình cảm mãnh liệt người ta thường sẽ xem nhẹ một ít cảm giác, chỉ khi nào tỉnh táo lại ——

Lục Sướng ôm mông, tiết chế a tiết chế! Từ hôm nay trở đi hắn phải tu thân dưỡng tính, tốt nhất là khiến Leo cũng cùng hưởng cuộc sống kiểu quân tử chi giao thanh đạm như nước ấy. Chuyện tương lai ấy mà, vẫn nên thanh đạm như nước mới tốt! Tối hôm qua hắn rõ ràng chỉ sưng bọng máu a!

Không, không phải bọng máu, mà căn bản là chảy máu!

Chỗ đó chảy máu không giống với những nơi khác, hắn đã bắt đầu lo lắng cho phản ứng sinh lý mấy ngày tới. Chỉ nằm úp sấp đã khó chịu như vậy, vạn nhất…

Được rồi, còn có một việc đáng mừng, chính là năng lực chịu đựng bản thân còn mạnh hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều, trải nghiệm một đêm kịch liệt gây sức ép như vậy, thế mà còn chưa có chết, thoạt nhìn thì năng lực chịu đựng rất mạnh mẽ.

Ai, ngày hôm qua Mộ Liên cho hắn một ít thảo dược cầm máu, để quên ở chỗ Rick rồi, hiện tại hắn cũng không thể nói Leo đi nhặt về nhỉ? Có vẻ tính khiêu chiến hơi bị lớn. Vậy có thể bảo Leo đến chỗ Mộ Liên lấy thêm một ít hay không? Cái này… độ khó cũng rất lớn.

Trước kia luôn có người ước ao được làm tình nhân kẻ gây tai họa có thể khiến người khác tranh giành vì mình, hắn hiện tại coi như đã hiểu, kẻ gây tai họa cũng có phiền não của kẻ gây tai họa. Tựa như hắn, hiện tại ngay cả việc kiếm chút thảo dược sát trùng giảm đau cũng khó.

Nếu chỉ có một mình Leo có hứng thú với hắn thì tốt rồi, nếu Mộ Liên không cùng hắn truyền ra chuyện xấu thì tốt rồi.

Đang miên man suy nghĩ, Leo cầm hoa quả cùng quả gạo tiến vào, đúng với yêu cầu của Lục Sướng, còn hái về một ít cây cỏ đăng đắng nhưng có thể ăn.

Mớ cây cỏ đó dùng để hạ nhiệt, trong thường thức cuộc sống của Lục Sướng, phàm là thức ăn cùng dược liệu vị cay đắng, đa số là thanh nhiệt trừ hoả, mà phương thức hạ nhiệt chủ yếu là tháo dạ (thải hết thứ trong dạ dày ra). Hắn ăn ít đi, ít nhất có thể bớt khiến mình chịu thống khổ.

Hơn nữa mớ cây cỏ này cho dù không có công hiệu hạ nhiệt, ăn nhiều vi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!