Chương 89: Hối hận! [Hoàn]

Tuyết Nhai quả thật không ngờ, người hắn cứu lại là một nữ tử chốn phong trần.

Dẫu vậy, trong lòng hắn chẳng hề có chút khinh miệt hay xem thường. Hắn cũng không vì thân phận của nàng mà vội vàng quy nàng vào hàng kẻ thấp hèn.

Từ thuở bé, hắn vốn ít giao du với nhân thế, chẳng mấy tường tận về đạo lý xử thế, lại càng chẳng màng phân biệt sang hèn. Cả đời hắn chỉ chuyên tâm tu luyện kiếm đạo, phần lớn thời gian đều ẩn mình trong sơn động, bế quan khổ luyện.

Ngoài tiếng sấm sét vang rền giữa trời cao, chẳng có điều gì có thể khiến hắn bận tâm.

Lần này, nàng là nữ tử đầu tiên hắn để ý, cũng là người đầu tiên hắn mở lời trò chuyện.

Những chốn kỹ viện, ca vũ phường, nơi phong lưu công tử ngày đêm chìm đắm, hắn cả đời chưa từng đặt chân qua.

Tuyết Nhai vốn lãnh đạm, ít lời, nhưng ánh mắt lại sắc bén, tâm tư thấu suốt hơn người.

Hắn nhanh chóng nhận ra tình cảnh khó xử trước mắt.

Những lời của mỹ cơ hiển nhiên là hiểu lầm ý hắn.

Chỉ là, hắn cũng không định giải thích.

Bởi lẽ, Tuyết Nhai từ trước đến nay chẳng hề bận tâm người khác nghĩ gì về mình.

Hắn mặt vô biểu tình, hờ hững đưa mắt nhìn mỹ cơ ngay trước mặt, thấy nàng nước mắt lưng tròng, đôi mắt đượm đầy u oán, càng nhìn càng thêm não lòng.

Nàng lúc này, hệt như một đóa lê hoa trong cơn mưa, nhan sắc khuynh thành mà tràn đầy ủy khuất.

Đổi lại là nam nhân khác, hẳn đã đau lòng mà vội vã đưa tay ôm nàng vào lòng, dỗ dành an ủi.

Nhưng Tuyết Nhai, lại chẳng phải nam nhân tầm thường.

Hắn sinh ra với tâm hồn băng lãnh, chẳng vướng chút tơ tình.

Hắn cứ thế đứng trước cửa kỹ viện, hồi lâu không nhúc nhích, cũng chẳng nói một lời.

Thần sắc hờ hững của hắn, tựa như một lưỡi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào lòng mỹ cơ.

Nàng đứng trước bao nhiêu người, vừa xấu hổ vừa giận dữ, sắc mặt trắng bệch mà cứng cỏi ngẩng đầu, u oán trừng mắt nhìn Tuyết Nhai, cắn chặt môi, chẳng thốt nên lời.

Nàng dung nhan tuyệt sắc, một cái nhăn mày, một nụ cười đều toát ra phong tình vạn chủng, quyến rũ vô cùng.

Không biết đã có bao nhiêu danh môn công tử, quyền quý quyền cao, quỳ gối dưới chân váy nàng, điên cuồng mê luyến, dốc lòng si mê.

Thế mà, trên suốt đoạn đường đồng hành cùng Tuyết Nhai, dù nàng dùng trăm phương nghìn kế, thi triển bao thủ đoạn mê hoặc, hắn vẫn chẳng chút lay động.

Hắn giống như một khúc gỗ vô tri, chẳng hề hiểu phong tình.

Nàng dốc lòng trao đi bao ánh mắt ý nhị, bao lần thăm dò lẫn dụ dỗ, hắn đều thờ ơ lạnh nhạt.

Còn giờ đây, hắn lại ngay trước bao ánh nhìn mà nhục nhã nàng, khiến nàng khó lòng xuống đài.

Cơn giận trong lòng nàng bùng lên, gương mặt xinh đẹp thoáng chốc trở nên dữ tợn, đôi mắt rực lên hừng hực như lửa cháy.

Hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức bật cả máu.

Lời thiên hạ vẫn thường nói:

"Nam nhân phần lớn đều bạc bẽo vô tình."

Nhất là đối với những nữ tử chốn lầu xanh, nơi đèn đỏ mờ ảo, tiếng cười đổi lấy miếng cơm manh áo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!