Lăng Ngôn nhìn thoáng qua Lăng Viên, không dám nhiều lời, ngồi xuống ghế nhưng hai tay siết chặt lại.
Lúc này Lăng Mạc mở miệng nói:
- Lời nói đùa của tiểu nhi, không thể xem là thật!
Lăng Mạc vừa nói ra lời này, các trưởng lão đang ngồi cũng không ai lên
tiếng nữa, tam trưởng lão liếc mắt nhìn Lăng Thương, lại híp mắt yên
lặng.
Lăng Tiếu đột nhiên ha ha phá lên cười:
- Ha ha…
Thanh âm của hắn vang vọng toàn bộ lầu các.
Lăng Uy hừ lạnh nói:
- Không được ồn ào trong nghị sự điện!
Lăng Tiếu thu liễm dáng cười nhìn Lăng Uy quát:
- Nghe nói tứ trưởng lão vốn là vị trưởng lão công chính nghiêm minh
nhất trong gia tộc, hiện giờ cũng không gì hơn cái này, vừa rồi ta hỏi
ngũ trưởng lão, nếu như có người nhục mạ Lăng Duệ là tạp chủng, chính là đối với ngũ trưởng lão bất kính, hắn liền muốn giết cả nhà của người
ta, mà bây giờ Lăng Duệ nhục mạ ta là tạp chủng, chẳng lẽ không tính là
bất kính đối với tộc trưởng sao? Tứ trưởng lão vừa rồi nói, tội này nên
phế bỏ huyền lực trục xuất gia tộc, nhưng chỉ bằng vào một câu của nhị
trưởng lão
"lời nói đùa của nhi đồng, không thể xem là thật" thì không
dám định tội hắn sao? Nếu Lăng Duệ chỉ là một đứa con nít ba tuổi, Lăng
Tiếu này đương nhiên không thèm chấp nhặt với hắn, nhưng hắn đã cử hành
lễ thành nhân, đã là người trưởng thành, nhất định phải phụ trách lời
nói của mình, chẳng lẽ nhị trưởng lão cùng tứ trưởng lão không thèm để ý tới uy nghiêm của tộc trưởng hay sao?
Những câu nói của Lăng Tiếu vang vang mạnh mẽ, từng câu xuyên sâu lòng
người, mỗi câu đánh tỉnh tâm trạng, uyển như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng
vào trái tim các vị trưởng lão!
- Nói đúng, theo đạo lý phế bỏ huyền lực, trục xuất gia tộc!
Tam trưởng lão Lăng Viên mở to mắt, nhìn Lăng Tiếu, trong mắt mang theo ý cười tán thành nói. Nhưng dáng cười của hắn có vẻ còn khó coi hơn khóc, thịt béo thật quá nhiều.
- Đúng vậy, theo lý nên nghiêm trị Lăng Duệ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!