Chương 32: (Vô Đề)

Khi tới Diên Viên, Hoàng Thượng Nhiễm Mục Kì, Nghiên phi, hoàng hậu cùng các phi tử khác đều đã ở đó. Nhiễm Lạc Nhân nhắm chặt mắt, nằm im ở trên giường, sắc mặt trắng bệch, nhìn qua tựa như đã chết.

Nghiên phi ngồi ở bên giường ai ai khóc, còn Nhiễm Mục Kì sắc mặt trầm trọng đứng ở một bên nhìn đứa con nằm ở trên giường đang hấp hối.

Đứa con này từ sau khi sinh ra, liền nhất định sống không thọ, hiện tại ngày đó đã đến, mặc dù y cũng không quá bi thương, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu.

"Nhân Nhi, đừng bỏ nương, Nhân Nhi......" Nghiên phi nắm chặt tay con, khóc đến thương tâm muốn chết. Hoàng hậu Ngũ thị lau nước mắt, ở phía sau nàng nói:

"Muội muội, trong bụng muội có đứa nhỏ, đừng khóc mà ảnh hưởng thân mình. Lạc Nhân nó......" Ngũ thị nghẹn ngào nói không nên lời.

Nhiễm Mặc Phong theo trên người phụ vương đứng xuống, đi đến bên giường, sắc mặt bình tĩnh mà nhìn người vừa nãy vẫn còn cười tươi với nó.

"Hoàng huynh, hôm qua Lạc Nhân vẫn còn khỏe, sao giờ đột nhiên lại như vậy?" Nhiễm Mục Lân lên tiếng, sắc mặt cũng không tốt, bởi vì đứa con đang thương tâm.

Một vị thái y quỳ xuống nói: "Năm ngoái, sau khi Điện hạ tái phát qua ba lần, thì bệnh tim đã đến hồi cực kỳ nghiêm trọng. Sau khi thế tử điện hạ tiến cung, thân mình của điện hạ đã khỏe lên rất nhiều.

Thế nhưng bệnh tim của điện hạ là bẩm sinh, điện hạ lại còn quá nhỏ, mùa đông năm nay lại cực lạnh, có thể chống đỡ đến hiện tại, đã là kỳ tích.Chủ tử, điện hạ không cho nô tài nói với chủ tử, nói không muốn chủ tử nhìn thấy điện hạ chết.

"Xích đồng không để ý quy củ có mặt Hoàng Thượng ở đây mà vừa khóc vừa nói,"Điện hạ là vì chủ tử, mới gắng gượng được đến ngày hôm nay.

"Nghiên phi nghe vậy liền khóc thành tiếng, Nhiễm Mặc Phong ngẩng đầu nhìn về phía nàng, Nghiên phi lơ đãng giương mắt, khi nàng nhìn đến con ngươi màu đỏ sẫm kia, thì tiếng khóc"líu lo" ngừng hẳn, nàng kinh hoảng theo bản năng tránh đi cặp mắt đáng sợ kia, rồi lại lập tức khẩn trương mà nhìn nhìn Hoàng Thượng cùng Vương gia, sau đó lại cúi đầu nhỏ giọng khóc lên.

Ở trong ánh nhìn chăm chú đầy nghi hoặc của phụ vương cùng hoàng bá, Nhiễm Mặc Phong cứ như vậy nhìn thẳng chằm chằm vào Nghiên phi, sau đó kéo lấy bàn tay của Nhiễm Lạc Nhân ra khỏi tay Nghiên phi, rồi chính nó cầm lấy.

Hành đồng bất ngờ này của nó dọa cho Nghiên phi dựng tóc gáy, Nhiễm Mục Lân cùng Nhiễm Mục Kì nhìn lẫn nhau, trong mắt đầy thâm trầm.

Mặc Phong...... Nghiên phi bất an kêu lên, không rõ vì sao người này đối với nàng không khách khí như vậy.

Nhiễm Mặc Phong không hề nhìn nàng, lại càng không để ý tới nàng, vẫn cứ nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của Nhiễm Lạc Nhân, mím chặt môi mà nhìn nó.

"Thái y, bổn vương đã phái người đi thỉnh Lâu Lan vương Tiết Kì, ngài ấy chắc chắn có biện pháp, ở trước khi ngài ấy đến, bổn vương mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, nhất định phải bảo trụ được mệnh của Lạc Nhân."

Nghĩ đứa con là bởi vì quá thương tâm mới có hành động như vậy, âm thanh Nhiễm Mục Lân trở nên lạnh lùng, nói.

Vương gia...... Thái y cả người phát run mà ngẩng đầu lên, mặt lộ vẻ khó khăn,

"Thân mình của tam điện hạ đã là"nỏ mạnh hết đà

", từ năm ngoái, thái y viện đã một mực dùng nhân sâm ngàn năm để kéo dài mệnh cho điện hạ, Vương gia......"

"Vậy tiếp tục kéo dài thêm một tháng nữa, nếu lúc trước có thể kéo dài một năm, thì hiện giờ thêm một tháng nữa đối với thái y viện mà nói cũng nên là việc khó đi."

Nhiễm Mục Lân có vẻ thực ôn hòa nói, thế nhưng thái y nghe vào tai lại là số chết.

Nhân Nhi...... Nghiên phi cúi đầu kêu lên một tiếng rồi ai ai khóc, Nhiễm Mặc Phong hơi hơi nhíu mi, rồi vươn hai tay bọc lấy bàn tay càng ngày càng lạnh lẽo của Nhiễm Lạc Nhân.

Ngoài phòng, tiếng gió lạnh ô ô thổi tới mãnh liệt, thỉnh thoảng nghe vang lên tiếng thau chậu đồ vật bị đỗ ngã, còn có tiếng người hét lên kinh sợ.

Tiếng gió càng lúc càng lớn, cửa sổ phát ra thanh âm rầm rầm, đèn cày trong phòng dao động dữ dội, tựa hồ là hắc bạch vô thường đang tới đón hồn phách của Nhiễm Lạc Nhân, gió lớn đến tà ác, tiếng khóc của các nữ nhân biến thành tiếng hét kinh sợ.

Tê tê......

A!!

100 ngọn nến chiếu sáng đột nhiên vụt tắt, cửa phòng bị gió to thổi mở ra. Gió âm hàn thổi tiến vào, Diên Viên lâm vào hắc ám không đáy. Ngay tại nháy mắt ngọn nến tắt đi, Nhiễm Mục Lân một tay ôm con, một tay kéo Nhiễm Mục Kì đến phía sau mình.

Trừ bỏ hoàng hậu ra, Nghiên phi, Trương phi cùng Triệu phi sợ tới mức thét lên chói tai. Bọn thị vệ vọt vào phòng, muốn bảo vệ Hoàng Thượng, nhưng theo bọn họ tiến vào, còn có gió mãnh liệt thổi tới, mọi thứ trong phòng đều bị thổi bay tán loạn.

Phong Nhi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!