Sau khi Văn Khê trả lời Lâm Thanh Ngư, Lâm Thanh Ngư lập tức gọi qua cho cậu.
"Anh, có phải anh bị người đại diện chơi không?"
Ừm.
"... Hic, xin lỗi anh, chuyện năm đó lại bị fans của em nhắc tới, em muốn đứng ra làm sáng tỏ giúp anh nhưng mà người đại diện của em giữ Weibo của em, nhất định không cho em vào."
Nếu không phải Văn Khê đã xem qua nguyên tác, nếu không phải biết tính cách vai chính thụ thật sự là người không hề có tâm cơ thì cậu đã cho rằng thứ này đang trà ngôn trà ngữ với cậu rồi.
"Cậu đừng xen vào, đều là mấy việc xấu ngày xưa thôi, không có gì để nói cả."
"Vậy anh phải làm sao bây giờ? Nếu không thì để em cầu người đại diện của em, anh đi ăn máng khác qua Đường Lê đi? Không phải anh có mối quan hệ rất tốt với Tưởng Duyệt Y à? Cô ấy đúng là đại tiểu thư của Đường Lê đó, anh cũng có thể hỏi thử cô ấy xem."
Lâm Thanh Ngư còn lo còn rầu hơn cả người trong cuộc là cậu nữa.
"Có phải chuyện to tát gì đâu." Văn Khê hoàn toàn không để bụng:
"Anh chỉ là một võng hồng không có tác phẩm nào mà có được đãi ngộ của cấp bậc lưu lượng như này thì đã không tồi rồi, con đường sau này dựa vào thực lực là được, cậu không cần lo lắng cho anh."
Bỗng dưng Văn Khê hơi tò mò với hoàn cảnh của Lâm Thanh Ngư:
"Nhưng còn cậu đấy, người đại diện của cậu bị sao vậy, sao cậu lại sợ hắn ta như thế?"
Trong nguyên tác, Lâm Thanh Ngư từng đổi người đại diện một lần, cậu đã quên mất người đại diện đầu tiên của cậu ta là ai nhưng người đại diện sau này chính là người đại diện hiện tại của Tưởng Duyệt Y, là dòng nhánh của nhà họ Tưởng, cực kỳ quan tâm chăm sóc Lâm Thanh Ngư.
Nhắc đến chuyện này, giọng của Lâm Thanh Ngư vô cùng tủi thân:
"Nói tới sang năm cũng chưa hết, giới giải trí khó sống quá hà, em chỉ đại diện cho đứa nhà quê lơ mơ lăn lộn nhiều năm bị người đại diện ép uổng tới mức chả còn thứ gì, không chỉ muốn em bán nghệ mà còn muốn em bán thân nữa cơ."
"Sao anh nghe nói Giải Trí Đường Lê công chính liêm minh lắm mà?"
"Đã là rừng lớn thì loài chim nào cũng có, trên Dương Hạ có người chống lưng kiêu ngạo chết được. Thôi, không nói tới ông ta nữa, nếu sau này anh có cơ hội đi ăn máng khác thì trăm lần nhớ tránh họ Dương nhé, ông ta chả phải thứ tốt lành gì đâu."
Trong nguyên tác, sau khi kết hôn với Tưởng Trạm Bạch thì tài nguyên của Lâm Thanh Ngư luôn luôn rất tốt, cậu ta vừa có kỹ thuật diễn vừa có thể chịu khổ, tính cách lại tốt nên ai cũng chơi được, chỉ mới hai ba năm mà đã bò lên được vị trí Ảnh đế tuyến một, sau đó tập trung phát triển bên mảng điện ảnh.
Bây giờ do ảnh hưởng bởi cậu mà Lâm Thanh Ngư mất đi sự che chở của nhà họ Tưởng, hiện giờ chỉ mới miễn cưỡng đạt được cấp bậc nam minh tinh nhưng vẫn chưa có tác phẩm ngon lành nào, Giải Trí Đường Lê cho cậu ta rất nhiều tài nguyên nhưng đều bị người đại diện đem đi cho các minh tinh bò lên giường ông ta.
Rõ ràng là Đường Lê Song Hoa mà ông ta không cố gắng đi bồi dưỡng vun trồng, ngược lại dám quy tắc ngầm quan hệ lung tung, ở một mức độ nào đó thì người đại diện họ Dương này đã khiến cho Giải Trí Đường Lê bị chướng khí mù mịt.
Đương nhiên bộ phim đoạt giải Ảnh Đế gì đó cũng không thể diễn được.
Văn Khê đã tra qua bộ phim giúp cho Lâm Thanh Ngư đoạt được giải Ảnh Đế trong nguyên tác, nam chính không phải cậu ta, kỹ thuật diễn cũng chỉ bình thường không có gì xuất sắc nên cả bộ phim chẳng có chút bọt sóng nào.
Giọng Lâm Thanh Ngư buồn buồn, đúng là không có chuyện gì được suông sẻ, những lúc hai người tám chuyện với nhau thì cậu ta cũng bảo là khi nào tích cóp được đủ tiền rồi thì sẽ giải nghệ làm công việc khác.
Trong nguyên tác, nguyên thân của Văn Khê là trẻ mồ côi, có lẽ cũng có người thân ở một góc nào đó trong thế giới này, nhưng từ khi Văn Khê xuyên đến đây thì dĩ nhiên cũng chẳng còn thân thích gì.
Nhưng Lâm Thanh Ngư thì khác.
Lâm Thanh Ngư cũng xuất thân từ cô nhi viện, lúc chín tuổi thì được nhà họ Lâm nhận nuôi, nuôi được ba năm thì nhà họ Lâm có con nên lại đưa cậu ta về lại viện phúc lợi.
Sau đó, Lâm Thanh Ngư vừa học vừa làm, dựa vào các mạnh thường quân tài trợ đến lớn, nhìn thì có vẻ như giống hệt với nguyên thân của Văn Khê.
Nhưng thật ra cậu ta vẫn còn cha mẹ ruột.
Cha mẹ ruột của cậu ta cũng không phải người tầm thường, cha Mục Nho Thần là thầy giáo của trường đại học Kinh Đô, gia thế của mẹ cậu ta mỗi đời đều là doanh nhân. Tình cảm của hai vợ chồng cực kỳ tốt, sau khi kết hôn thì sinh Lâm Thanh Ngư và rất yêu thương chiều chuộng cậu ta.
Ai ngờ vào lúc Lâm Thanh Ngư được hơn một tuổi thì được bảo mẫu dẫn ra ngoài chơi, bất hạnh bị bọn buôn người nhìn trúng bắt đi mất, cả bảo mẫu lẫn đứa trẻ đều bị mất tích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!