Chương 17: (Vô Đề)

Dịch: Kogi

Đây là bản năng của giống đực khi đứng trước một con đực khác mạnh hơn mình, chênh lệch lực lượng quá xa khiến nó sinh ra cảm giác sợ hãi, thậm chí là thần phục.

Khi nắm đấm của Lâm Dung vung về phía tôi, tôi hoàn toàn không kịp phản ứng đã đau đến nỗi ngồi thụp xuống. Lục phủ ngũ tạng đều lệch khỏi vị trí, đến cả linh hồn cũng rời khỏi thân thể.

Lâm Dung xách cổ áo tôi kéo lên, một gối thúc vào bụng tôi, tôi khuỵu xuống đất quỳ dưới chân Lâm Dung.

"Không, không đánh nữa…" Tôi không ngờ trận chiến chưa dài đến một phút mà tôi đã đầu hàng trước kẻ địch.

Lâm Dung kéo cánh tay lôi tôi đứng dậy, bóp cằm tôi nói: Lại đây hôn tôi.

Trong miệng tôi còn nước chua đấy, anh không ngại hả?

Chờ khoảng ba giây, tôi nhìn Lâm Dung cam chịu: Anh nhắm mắt vào…

Lâm Dung sững người một chút rồi từ từ nhắm mắt lại, thế mà tôi lại phát hiện ra anh ta đang hồi hộp.

Tôi nở nụ cười ranh mãnh, quả nhiên, việc quân cơ không nề gian trá.

Tôi dùng hết sức lực cả đời đấm một phát vào bụng Lâm Dung, sau đó đạp anh ta thêm một phát nữa xong xoay người chạy.

Lâm Dung quá khinh thường tôi rồi, bao nhiêu năm nay, một kẻ không tài không nghệ như tôi sống sót kiểu gì? Tất nhiên là nhờ trí tuệ và dung mạo tuyệt đỉnh của tôi rồi.

Tôi hưng phấn chạy ra ngoài phòng khách, nhưng chưa chạy được mấy bước thì bị xô ngã.

Bịch một tiếng, tôi nằm dưới đất, đầu kêu ong ong.

Mắt Lâm Dung đỏ lừ:

"Tô Đống, em phải ép tôi ra tay mới chịu được phải không?"

Lâm Dung lột áo phông của tôi ra, sau đó tụt cả quần đùi của tôi xuống. Tôi ra sức giãy dụa, Lâm Dung đáp lại tôi bằng nắm đấm, tôi bị đánh đau đến nỗi quên luôn mình họ gì. Thì ra mới đầu Lâm Dung vẫn chưa hề dùng sức.

Anh ta đè tôi dưới nền phòng khách, cầm một cốc nước trên bàn trà đổ lên mông tôi.

A ~ Anh làm gì thế!

Lâm Dung không trả lời tôi, thấm ướt ngón tay xong, anh ta tách hai chân tôi ra cắm thẳng vào.

Đm… Tôi đau đến nỗi mặt trắng bệch.

Lâm Dung ở phía sau cắm ngón tay vào xoay tròn, chẳng mấy chốc đã đủ trơn trượt. Tôi giãy dụa một cách yếu ớt, chút sức quèn này hoàn toàn không có cửa đối kháng với Lâm Dung.

Anh ta mở chân tôi ra ở góc độ lớn nhất, dùng hai ngón tay có vết chai từng nhận giải thưởng quốc tế ** tôi, không biết các vị lãnh đạo trao giải nước ngoài thân mến biết ngón tay này từng cắm vào lỗ hậu của tôi thì liệu có trao giải cho anh ta nữa không.

Lâm Dung cắm đủ rồi cuối cùng cũng móc súng ra trận. Lần trước tôi uống say nên không tỉnh táo, lần này tôi ngoảnh lại nhìn, cái đù mé, thằng em của Lâm Dung to quá trời quá đất rồi, không được không được, chắc chắn không vào được.

Tôi bò về phía trước muốn chạy, nhưng chỉ một giây sau đã bị bàn tay to của Lâm Dung túm lại, phập một phát cắm hơn nửa cây, tôi đau quá kêu oai oái.

"** má, lấy ra, lấy ra mau…"

Lâm Dung ấn đầu tôi không cho tôi quậy, mặt tôi áp sát nền đất, anh ta thúc lên một cái, cả cây vào hết, tôi và Lâm Dung giống như hai mảnh hình ghép, hợp thể rồi.

Lâm Dung vừa ấn đầu tôi vừa banh chân tôi ra rộng nhất có thể, sau đó anh ta bắt đầu cử động, mỗi lần đều cắm vào nơi sâu nhất. Tôi bị làm cho không cả kịp thở, nhân lúc lấy hơi ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà anh ta hết một lượt.

Lâm Dung không nói câu nào, chỉ cắm đầu cày cấy sau lưng tôi như con trâu chăm chỉ, mỗi cú nhấp đều nghiến vào điểm G bên trong lỗ hậu. Tiếng chửi thề của tôi bắt đầu xen lẫn tiếng rên rỉ, thế mà lại nghe như cố tình khiêu khích khiến Lâm Dung càng hung mãnh hơn.

Lâm Dung, anh thế này có làm tổ tiên thất vọng không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!