Ông lão đột ngột mất, để lại Lộ Vô Quy ngồi quỳ bên cạnh ông với vẻ mặt đờ đẫn. Lộ Vô Quy ngơ ngơ ngác ngác, không phân biệt được mình lúc này đang tỉnh hay còn nằm mơ. Nàng thường xuyên gặp ác mộng và mộng du.
Thường xuyên ngủ rồi liền mơ ác mộng, tỉnh lại thì phát hiện mình toàn thân đầy bùn đất ngủ ở sau nhà, bừa bãi mồ mả, ven đường cách nhà xa hơn mấy dặm, bên trong ruộng người khác. Có đôi khi, nàng được ông tìm về, có đôi khi là tỉnh rồi tự mình trở về.
Nàng thường mơ thấy nhất chính là trước miệng giếng này.
Đây là miệng giếng cổ, từ khi nàng bắt đầu ghi nhớ, miệng giếng này cũng chưa từng cạn. Tại trong mộng của nàng, miệng giếng này là giếng cạn, đi vào trong giếng sẽ phát hiện một khe núi rất hẹp chỉ đủ một người nghiêng mình đi qua, tiến vào khe núi càng ngày càng rộng, thì sẽ trông thấy một địa hình nhất tuyến thiên (một đường chỉ trời).
Hai núi kẹp thành tường, chính giữa là một cái thâm cốc thật dài không biết đi thông nơi nào, đính trên vách đá tất cả đều là than đá, tựa như một vỉa than lớn.
Dọc theo vỉa than đi vào trong, sẽ nhìn thấy rất nhiều hài cốt rải rác, thường thường sẽ có đủ loại người chết hung ác kinh khủng bò lên từ trong những hài cốt này đuổi theo nàng, có đôi khi nàng sẽ đánh cùng chúng, lúc chúng càng ngày càng nhiều, nàng đánh không lại thì bỏ chạy, có đôi khi ông của nàng còn có thể đến giúp nàng, dạy nàng đánh những thứ người chết này như thế nào.
Mới ban nãy, nàng mơ thấy ông xuống giếng một mình bị những người chết kia đánh cho máu me khắp người, nàng cõng ông trên lưng chạy bạt mạng, người chết ùn ùn đuổi theo phía sau, nàng chạy một mạch, mãi đến khi leo ra giếng cạn mới cắt đuôi được đám người chết kia.
Ông của nàng bị thương rất nặng, trên người toàn là máu, đạo bào bị xé thành vải rách. Sau khi lên giếng, ông dùng ngón tay làm bút, dùng máu làm mực vẽ lên một bát quái ánh vàng rực rỡ đánh vào trong giếng thì ông liền thoi thóp rồi, hình như dặn dò nàng mấy thứ gì đó thì tắt thở.
Nàng biết rõ đây là mộng, cũng không để ý, còn tự nói với bản thân mình phải nhớ trở về phòng lên giường ngủ, miễn cho sau khi tỉnh lại không có ở trên giường mình.
Nhưng mà lần này, sau khi nàng tỉnh ngủ lại giống như ở trong mộng, chính mình dường như cũng không có tỉnh. Nàng mơ thấy trời đã sáng, mình đã tỉnh ngủ, nhưng vẫn tiếp tục ác mộng vừa rồi.
Quần áo trên người nàng có máu, cửa nhà nàng mở ra, ông của nàng nằm trong sân bên cạnh giếng cổ, đạo bào cũ nát đầy những lỗ vá trên người bị xé thành vải rách, máu trên quần áo, trên sàn nhà lót đá xanh, trên thành giếng đã thành màu nâu, ngay cả sắc mặt cũng đã biến thành màu tàn tro.
Nàng không có thói quen ngủ trưa, càng không có tật xấu ngủ ngày, ban ngày nàng chưa bao giờ nằm mơ, nằm mơ cũng chưa từng mơ thấy ban ngày. Nhưng mà lúc này ánh sáng mặt trời trên đỉnh đầu sáng loáng rọi xuống trắng lóa đất trời, ánh mặt trời chói đến mức nàng chỉ có thể nheo mắt nhìn thẳng.
Chẳng lẽ nàng ngủ quên mất rồi, ban ngày nằm mơ?
Bằng không giải thích tại sao ông của nàng mặc trên người đạo bào đầy những lỗ vá? Còn có phong thái còn hơn cả cao nhân này? Còn ... người nằm ở đây?
Ông của nàng làm đạo sĩ từ nhỏ, về sau bài trừ phong kiến mê tín, đối đầu với Phá tứ cựu*, còn mù một con mắt, đạo quán đổ nát bị đập bỏ đã xây thành trường học trong thôn, người trong thôn dỡ bỏ bãi tha ma bên cạnh, dỡ xuống đá xanh mộ bia làm nền gạch trải trên mặt đất phòng học, cho trẻ nhỏ trong thôn học tập, người trong thôn từ nhà trẻ đến tiểu học năm thứ ba đều học ở Thôn Tiểu này, đạo sĩ như ông của nàng cũng hoàn tục.
Lúc trước ông là đạo sĩ, không cưới vợ, sau Phá tứ cựu tuổi đã trên năm mươi, lão già tuổi trên năm mươi không có khả năng lấy vợ nữa, vẫn một mình sống trong nhà tranh tường đất bên cạnh Thôn Tiểu trước kia là đạo quán này, kiếm tiền sống qua ngày dựa vào việc đánh chuông cho trường học.
Cái chuông của ông nàng chính là khối sắt lớn cao hơn một thước dưới mái hiên nhà nàng, cầm một cây búa sắt, tại trước thời điểm kết thúc khóa học gõ coong coong coong.
Về sau người trong thôn đều đi vào trấn học tập, Thôn Tiểu bị dỡ bỏ, nhà tranh tường đất của ông nàng cũng bị sụp, cái tiểu học xây từ đạo quán năm gian này lại chia phòng cho ông nàng ở.
Từ khi nàng bắt đầu ghi nhớ, ông của nàng vẫn dựa vào tiền trợ cấp cho dân nghèo trong thôn với 25 kg gạo mỗi tháng Trang Phú Khánh thôn trên cho sống qua, ăn đồ ăn đều là mấy thứ trước sân chính mình trồng.
Ông nàng năm nay đã chín mươi tám tuổi, lưng cũng còng xuống rồi, đi đường run lên nửa thùng nước nhấc không động, còn có thể đi đuổi tà ma quái? Nếu ông nàng có sức lực này, vậy cũng không cần mỗi lần trong nhà có công việc nặng đều bảo nàng chạy tới nhà Trang Phú Khánh gọi Trang Phú Khánh đến làm việc!
Lộ Vô Quy cảm thấy nhất định là ngày hôm qua mình chạy tới nhà Trang Phú Khánh xem phim cương thi Lâm Chánh Anh diễn, sau khi trở về lại gặp ác mộng và mộng du.
Nghĩ như vậy, nàng đứng lên từ trên mặt đất, chuẩn bị trở về phòng ngủ tiếp một giấc, miễn cho bị người thấy nàng mộng du lại muốn gọi nàng những biệt hiệu khó nghe kia.
Lộ Vô Quy đứng lên, mới phát hiện mình quỳ ngồi dưới đất quá lâu, chân đều đã tê rần. Nàng khom người xoa đầu gối, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của Trang Phú Khánh truyền đến, có người đang bước lên bậc thang phía dưới sân nhỏ nhà nàng, sau đó liền nhìn thấy Trang Phú Khánh nện bước trên bậc thang mọc rêu xanh đi tới nhà nàng, vừa đi vừa nói chuyện:
"Nhị Nha, chị Hiểu Sanh của con nghỉ đông trở về rồi, giữa trưa đi nhà bác ăn cơm..." Sau đó, nàng liền nhìn thấy Trang Phú Khánh bước lên bậc thang đứng ở cổng sân nhà nàng, kỳ lạ nhìn nàng và Hứa Đạo Công nằm trên mặt đất.
Nét mặt của Lộ Vô Quy giống với Trang Phú Khánh, đều viết một chữ loạn. Trong lòng nàng nghĩ chính là:
"Trang Phú Khánh làm thế nào chạy vào trong cơn ác mộng của mình rồi đây?" Nàng gặp ác mộng nhiều lần như vậy, không có lần nào mơ thấy Trang Phú Khánh.
Bất ngờ mà nàng nhìn thấy Trang Phú Khánh, không ít hơn bất ngờ mà Trang Phú Khánh nhìn thấy Hứa Đạo Công chết ở trên mặt đất.
Bỗng nhiên, Trang Phú Khánh xông tới phía nàng, nhìn nhìn nàng, lại nhìn nhìn ông nằm trên đất, sau đó hét Á một tiếng to, tiếng hét đó quá lớn, hét tới mức cuống họng đều toác ra, khiến nàng sợ hết hồn. Nàng tự nhủ trong lòng:
"Chẳng lẽ Trang Phú Khánh thấy mình mộng du nên bị dọa?"
Lại kêu lên trong lòng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!