Chương 29: Nội lực thần bí

Lúc này đã là thời gian canh hai*, bầu trời mênh mông, điểm xuyết đầy sao, mây đen bao quanh che khuất ánh trăng. Ở trong tiểu viện bóng cây lắc lư, ánh sáng ảm đạm.

*canh hai là từ 21 giờ đến 23 giờ.

Ở phía tây của tiểu viện, một bóng dáng mảnh khảnh lặng yên nhảy qua tường mà vào, lúc rơi xuống đất trước người bổ nhào về phía trước, suýt nữa không đứng vững được.

Hàn Linh vỗ vỗ ngực, chưa ổn định được hoảng sợ, khinh công này của nàng luyện được không đứng đắn, lúc nào mới có thể vượt nóc băng tường, tới lui tự nhiên?

Nàng sửa sang lại váy dài hơi lộ ra nếp nhăn, tóc dài rối tung ôm ở trước ngực. Dưới ánh sao ảm đạm, sinh ra đã có sẵn khí chất, biểu lộ tự nhiên, đằm thắm nhã nhặn như u lan, thánh khiết thanh nhã như hoa sen*.

Sóng mắt của nàng hơi hơi lưu chuyển, khóe miệng như trăng non hiện ra, đêm nay nàng cố ý thay đổi nữ trang, chính là vì gậy ông đập lưng ông.

Vả lại xem nàng dạy dỗ lão đại gàn bướng hồ đồ của bang Thiên Ma này như thế nào?

*Nguyên văn là

"u như lan chi phương ái, chước như phù chi thanh nhã", đây cũng là một trong những câu nói của TQ dùng để miêu tả vẻ đẹp của người con gái.

Ai? Ở bên này nàng hơi có động tĩnh, người ở trong đã phát hiện ra.

Nàng khoanh tay đứng ở giữa sân, chỉ nhẹ nhàng nói nhỏ một câu:

"Ma quỷ, chàng có phải đã quên ta rồi hay không?"

Cửa phòng bỗng chốc mở ra, nàng tuy là đưa lưng về phía cửa, nhưng cũng có thể cảm giác được hai đạo ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào trên người của nàng.

Ngay sau đó, nàng đã bị giam cầm ở trong một cái ôm ấm áp.

"Yêu Nhi, thật là nàng, ta không phải đang nằm mơ đi?" Hơi thở dày đặc đập vào trên gò má của nàng, giọng nói của hắn khàn khàn, ẩn nhẫn mà kích động.

Vốn là nàng chuẩn bị một đống lớn lời nói quở trách, tức khắc nuốt trở lại trong bụng, hắn như vậy, làm cho nàng không cách nào trách cứ. Hắn ôm lấy nàng gắt gao, tiếng tim đập như đánh trống, chấn động đến cả người của nàng nóng bỏng.

Không được, không thể cứ bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy.

Nàng thử hỏi:

"Dạ, ca ca của ta nói cho ta, chàng đã có vị hôn thê, việc này là thật sao?"

Sắc mặt của Dạ Ma Thiên trầm xuống, giễu cợt nói:

"Đừng nghe tiểu tử thúi kia nói bậy! Hắn cả ngày ở bên tai của ta quấy rầy lẩm bẩm, nếu không phải hắn là ca ca của nàng, ta sớm đã một chưởng chụp chết hắn."

Thì ra ở trong lòng của hắn đẩy nàng ra khỏi nội tâm như vậy đâu, nàng rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

Nàng nhấc chân dốc sức giẫm lên trên mặt chân của hắn, hắn vội vàng từ trên giường nhảy xuống, cũng không có mang giày, cho nên một cước này của nàng liền trực tiếp giẫm lên móng của năm ngón chân của hắn, hắn lập tức đau đến oa oa kêu to.

Nàng thừa dịp kẽ hở, tránh thoát hắn, từ hắn trên người lùi ra.

"Ta cùng ca ca từ nhỏ bơ vơ không nơi nương tựa, sống nương tựa lẫn nhau, chàng không tôn trọng ca ca của ta, chính là không tôn trọng ta."

Trên mặt của Dạ Ma Thiên trì trệ, khóe môi hơi động, chê cười lần lượt trở lại, để sát vào bên tai của nàng mềm giọng:

"Yêu Nhi ngoan, về sau ta không bao giờ chửi bới hắn, còn không được sao? Lại đây để cho ta hôn một cái, ta nhớ muốn chết rồi."

Nàng dùng sức đẩy vẻ mặt bộ dạng liều chết của hắn, nhưng vẫn là để cho hắn thực hiện được, bá chiếm nàng một hồi hôn mãnh liệt. Chỗ cổ bị hắn quấy nhiễu đến ngứa ngáy, muốn đẩy ra hắn, lại hữu tâm vô lực.

Nàng rốt cuộc vẫn là bại lui ở trong ôn nhu hương của hắn, theo hắn mặc sức triền miên. Vốn là gậy ông đập lưng ông, hiện giờ biến thành đưa dê vào miệng cọp.

Ai, nàng thật không có tự chủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!