Edit: Thanh Mục
Tô Mặc Ngôn gọi điện thoại ở ban công.
"Lần trước tiểu khu mà cậu bảo tớ lưu ý, vừa vặn có một căn nhà trống."
Thật sao?
"Mới trang trí, muộn một chút tớ sẽ gửi ảnh cho cậu xem."
Bạc An Kỳ đang nói chuyện điện thoại với Tô Mặc Ngôn, Trình Ngữ Ti quấn khăn tắm từ trong phòng tắm đi ra, từ sau lưng ôm Bạc An Kỳ, vùi đầu hôn lên gáy cô, Bạc An Kỳ có nhấn không được nữa, cô hỏi Tô Mặc Ngôn,
"...! Nhân tiện, tối nay cậu sẽ quay lại khi nào?"
"Tớ còn đang ăn cơm, muộn một chút mới về."
"......! Được rồi, tớ cúp máy trước."
Bạc An Kỳ cúp điện thoại, liền ôm Trình Ngữ Ti lăn lên giường.
Chết tiệt, hồ ly tinh lại đến câu dẫn nàng.
Buổi tối Trình Ngữ Ti hẹn cô cùng ăn cơm, cô ăn mặc xinh đẹp liền đi.
Cơm nước xong Trình Ngữ Ti còn chủ động đưa cô về, kết quả về nhà vừa đóng cửa lại, Trình Ngữ Ti bắt đầu cởi quần áo, Bạc An Kỳ liền biết người phụ nữ này không thuần khiết như vậy.
Bị chiếm tiện nghi hai lần, lại đến lần thứ ba?
Không đời nào.
Bạc An Kỳ đem Trình Ngữ Ti đặt ở dưới thân, khẩn cấp đi cởi khăn tắm của đối phương.
Trình Ngữ Ti lại bắt lấy tay Bạc An Kỳ, thở hổn hển,
"đồng ý với tôi trước."
Đồng ý cái gì?
Làm bạn gái tôi.
——
"Em muốn đuổi theo cô ấy."
Lam Nhiễm đang thăm dò Úc Diêu.
Úc Diêu nhai cơm, im lặng không lên tiếng.
Bàn ăn rất yên tĩnh.
Lam Nhiễm nhìn Úc Diêu, nhiều năm như vậy, vẫn không đoán được tâm tư của nàng.
Tô Mặc Ngôn trở lại bàn ăn, cảm giác không khí có chút không đúng.
Vòng qua Úc Diêu, Lam Nhiễm gắp thức ăn cho Tô Mặc Ngôn,
"tôi muốn ở Ninh Thành chơi hai ngày, ngày mai cậu làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí cho tôi một ngày, được không?"
Được. Tô Mặc Ngôn một mực đáp ứng, mãi là cuối tuần, hơn nữa cô và Lam Nhiễm coi như đi tán gẫu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!