Chương 11: (Vô Đề)

Nàng dặn Thiên Phàm để ý đến đồ ăn thức uống hàng ngày, cẩn thận không để bị bỏ thứ bẩn thỉu vào. Sau đó giao cho Tiểu Vụ một số ngân phiếu, bảo nàng đi đánh bạc với đám nha hoàn, bà tử trong Hầu phủ.  

Tiểu Vụ với gương mặt tròn trịa dễ mến vốn đã được lòng nữ nhân, lại thêm vài lần cố tình thua tiền trong sòng bạc, việc hòa nhập vào đám hạ nhân trong phủ chỉ là chuyện sớm muộn.  

Sắp xếp xong xuôi, Mộng Ngư cầm một cuộn sách, nằm trên ghế quý phi đọc.  

Đọc được một lúc, cơn buồn ngủ kéo đến, nàng nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.  

Trong mơ, Hầu phủ rực lửa, ngọn lửa l.i.ế. m đến tà váy nàng, bò dọc sống lưng nàng.  

Nhưng nàng vẫn nằm yên, không phát ra một tiếng kêu đau, bởi nàng đã c.h.ế. t từ lâu.  

Một cơn ác mộng.  

Khi Mộng Ngư tỉnh dậy, cổ họng nàng khô rát, nàng rót một chén trà lạnh, đè nén cảm giác bất an đang dâng trào trong lòng.  

Đúng lúc đó, Thiên Phàm bước vào gọi nàng:  

"Tiểu thư, đến giờ rồi."  

15

Mộng Ngư có một cuộc hẹn.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng còm review nhé ạ 🫶

🍊 Follow Fanpage FB Xoăn dịch truyện để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tống Uyển Phong, thiếp thất được La Duệ Chi sủng ái nhất.  

Nàng đã sinh cho La Duệ Chi một đôi nam nữ hài tử, nói năng hành xử cũng biết chừng mực, trong lòng La Duệ Chi, Uyển Phong giống như thê tử thực sự của hắn.  

Nhưng Uyển Phong hận hắn.  

Nàng bị ép đưa vào La phủ.  

Trước đó, nàng là một cô nương được cha mẹ yêu chiều, đã đính ước với vị ca ca hàng xóm lớn lên cùng mình.  

Họ thường xuyên tâm sự qua bức tường ngăn cách.  

Bức tường không cao, hắn có thể trèo qua, nhưng hắn luôn đứng ở phía bên kia, tặng nàng hoa đào vào xuân, đưa nàng kẹo hồ lô vào đông, chưa từng vượt qua giới hạn.  

Sai lầm chính là ở bức tường không cao ấy, khi La phủ đến cướp người, tin tức dễ dàng bay sang.  

Sai lầm lớn hơn là hắn yêu nàng, dù không biết võ công nhưng vẫn cầm d.a. o bổ củi đến cứu nàng. Đáng tiếc, sự liều lĩnh vô ích ấy chỉ khiến hắn bị gia đinh La phủ vây đánh gãy đôi chân.  

Bên cạnh đôi chân gãy là vài thỏi bạc, trên đó có vết m.á. u sẫm đỏ, bùn đất nhuốm m.á. u đen lại, và cả những giọt nước mắt bất lực của hắn.  

Uyển Phong bị người ta bịt miệng, tiếng hét mắc kẹt trong cổ họng, trào ngược vào lục phủ ngũ tạng, mỗi lần nhớ lại ngày hôm đó, nàng lại đau đến nghẹt thở.  

Mộng Ngư hỏi nàng có muốn báo thù không, Uyển Phong lại bật cười ra nước mắt.  

Nàng nói:  

"Con cũng đã sinh hai đứa rồi, còn thù hận gì nữa? Nếu cô đến tìm ta chỉ để nói những điều này, ta khuyên cô đừng phí công vô ích, phải biết rằng loài kiến lay cây, chỉ vô ích mà thôi."  

Mộng Ngư cười đáp:  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!