Mẹ tôi hai mắt đỏ hoe, ôm tôi vào lòng.
"Con yêu, chào mừng con trở về nhà."
Ba tôi ngồi trên ghế sofa, hai ba con nhìn nhau.
Không cần nói ra cũng hiểu chúng tôi muốn nói gì với nhau.
Lúc kiểm tra hành lý với nhân viên chuyển nhà, họ cười nói với tôi.
"Làm nghề chuyển nhà nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người ăn mừng ly hôn lớn thế này."
"Gia đình cô thật tốt với cô, cô phải có phúc lắm đấy."
Tôi tự hào mỉm cười.
"Tôi cũng thấy vậy, họ là người đã cho tôi sức mạnh để làm bất cứ điều gì tôi muốn đấy."
Tôi lớn lên trong tình yêu và sự hạnh phúc.
Vừa có ba mẹ mà ai cũng ngưỡng mộ, vừa có những người bạn thân tình sâu đậm.
Có lẽ điều duy nhất khiến tôi đau khổ chính là tình yêu.
Nhưng lúc này tôi cảm thấy, dường như chút chuyện nhỏ nhặt ấy cũng không đáng để nhắc tới thêm nữa.
5.
Ngủ trên chiếc giường vừa quen thuộc vừa xa lạ, tôi lại nằm mơ về những gì đã xảy ra quá khứ sau một thời gian dài không để tâm tới.
Năm mười tám tuổi, Giang Kỳ gãy chân, tôi đến thăm cô ấy ở bệnh viện.
Hôm đó tôi gặp Bùi Ngôn trong phòng bệnh riêng.
Anh ta ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ chiếu vào, bao quanh đường nét gầy gò trên gương mặt anh ta bằng một lớp ánh sáng mờ ảo.
Khung cảnh đó đẹp như một bức tranh vậy.
Khi tôi bấm máy chụp, anh ta vừa lúc quay đầu lại.
Khoảnh khắc chụp được tấm ảnh đó, tim tôi vô thức đập nhanh hơn.
Tôi thừa nhận mình là một người rất nông cạn, luôn đặt ngoại hình lên làm đầu, trong khoảnh khắc đó tôi đã yêu anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Giang Kỳ quen biết rộng, tôi nài nỉ cô ấy giúp tôi tìm hiểu về Bùi Ngôn.
Sau đó tôi nghe được một câu chuyện tình yêu không có cách nào buông tay của hắn.
Tôi đối diện với tình yêu đầu đời, không khỏi cảm thấy tức giận trước câu chuyện của anh ta, còn cả đau lòng vì sự cố chấp sâu sắc đó.
Nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng tất cả những chuyện đó đều là kết quả anh ta tự mình chuốc lấy.
Thậm chí khi cô gái trong câu chuyện kia quay trở lại, dù có giận dữ và buồn bã đến bao nhiêu, anh ta vẫn chấp nhận thỏa hiệp chỉ bởi hai hàng nước mắt của cô ta.
Tình yêu đơn phương luôn khiến người ta khổ sở đến cùng cực.
Nhưng có cố gắng chống cự thế nào đi chẳng nữa thì cũng sẽ không thể không chìm đắm, càng lúc dấn càng sâu vào đoạn tình cảm đó.
Tôi đã ở bên anh ta trong những khoảng thời gian khó khăn nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!