Cố Vân Quyết giơ tay cởi thắt lưng của Mục Thần, bởi vì Mục Thần thân cao chân dài, y không khỏi nhón chân lên mới có thể mò tới.
Cởi thắt lưng cho sư tôn mà còn phải nhón chân, Cố Vân Quyết mím môi, lần đầu tiên cảm thấy bất mãn với thân thể này, loại cảm giác vô lực này làm cho người thích nắm mọi chuyện trong tay như y có chút nôn nóng, động tác lại nhanh thêm mấy phần. Thay vì nói là cởi quần áo, chẳng bằng nói là kéo quần áo.
Mục Thần thấy y như vậy, nhất thời tự hỏi rằng có phải mình đã hơi quá trớn rồi không? Tiểu đồ đệ nhỏ như vậy đã biết hiếu thuận, sao hắn lại đi trêu đùa một đứa trẻ năm tuổi chứ? Trong lòng Mục Thần lúc này cảm giác có một chút áy náy.
Nắm lấy hai tay của y, không để đối phương tiếp tục hầu hạ, Mục Thần khẽ động ý niệm, pháp bào lặng yên biến mất, trên người chỉ còn một cái khố màu trắng. Cố Vân Quyết theo bản năng muốn quay đầu, nghĩ thầm trong lòng, người nọ là sư tôn của mình, là người thật lòng chờ đợi y trong cả hai đời.
Y rất tôn trọng hắn, ý muốn bảo hộ hắn là vì lòng thành kính của y, dùng vỏ bọc một đứa trẻ để làm hắn thả lỏng cảnh giác vốn đã không thành kính, nếu còn nhìn thân thể của đối phương thì quả thật rất thất lễ.
Nhưng mà, cỗ dục vọng chiếm hữu nơi đáy lòng kia lại vào lúc này lại dâng tràn, y muốn thấu hiểu mọi thứ của sư tôn, muốn nhiễm lên thân thể tinh khết kia toàn bộ nhiệt độ và khí tức của mình, cái ý niệm này trong giây phút khi vừa gặp lại Mục Thần đã sâu sắc chôn giấu vào trong đáy lòng y, một khi xúc động, liền không thể khống chế mà nứt toác ra, điên cuồng gặm nhắm tất cả lý trí của y.
Lý trí và dục vọng liên tục đối kháng và kêu gào trong lòng Cố Vân Quyết.
Mục Thần không hề cảnh giác bước vào trong nước, vén toàn bộ tóc ướt ở trước ngực ra phía sau lưng, nhìn Cố Vân Quyết đứng ở bên bờ ngẩn người, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, đưa tay ra với y, ôn hòa nói: Đừng sợ, xuống đây.
Da thịt trắng trẻo như ngọc sau khi bước vào nước bỗng như nhiễm phải sương mù, càng lộ vẻ nhẵn nhụi trơn bóng, nửa người trần trụi phía trên mặc dù có chút đơn bạc, đường nét lại ưu mỹ dị thường.
Lúc hắn ngẩng đầu, phần gáy thon thả cong thành một đường, nước theo động tác của hắn nổi lên gợn sóng dụ người. Rút đi dáng dấp lãnh tình trong ngày thường, giờ khắc này khóe môi Mục Thần lại mang theo ý cười nhợt nhạt, một đôi mắt thấu triệt sáng ngời, hệt như ánh trăng sáng giữa bầu trời đêm.
Cố Vân Quyết nhìn thấy bên trong ánh mắt của đối phương toàn bộ đều là hình dáng của y, dục vọng chiếm hữu đến lúc này rốt cuộc như tìm được nơi phát tiết, nói cho y biết mình muốn gì!
Thời khắc này Cố Vân Quyết đã hiểu rõ lý do vì sao mình muốn đưa hết tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời này cho hắn, chỉ vì có thể làm cho đôi mắt này mãi mãi chỉ nhìn mình, có thể làm cho người này vì mình mà mỉm cười. Loại cảm giác không thể khống chế kia, rốt cục vào thời khắc này đã tìm được nguyên do.
Y vậy mà lại... động tình với sư tôn.
(Best chậm hiểu của năm)
E rằng ngay từ lần đầu tiên người này dùng đôi mắt trong suốt sạch sẽ để nhìn Cố Vân Quyết liền đã câu dẫn hồn phách của y, tiểu sư tôn vĩnh viễn cũng không biết ánh mắt của mình mê hoặc lòng người đến cỡ nào, đặc biệt là loại người trên tay dính vô số máu tươi như y.
Cố Vân Quyết cảm thấy buồn cười, buồn cười không phải vì y sinh ra loại dục vọng trái ngược luân lý với sư tôn của chính mình, mà là vì bản thân động tình còn không tự biết, một đời trước nếu sớm hiểu rõ bản thân, y đã sớm trói người này về Ma giới, nâng ở lòng bàn tay để sủng ái, không cho hắn rời khỏi mình nửa bước, nào để xảy ra những chuyện phía sau?
Sư đồ luân lý?
Tương phản âm dương?
Chuyện như vậy không phải thứ mà Cố Vân Quyết lo lắng, thiên đạo vô tình, vạn vật như cỏ rơm, nếu y đã quyết định lựa chọn con đường này, vậy thì thần cản giết thần, ma chặn giết ma.
Y có thể nghịch chuyển thời gian thần hồn bất diệt, vốn đã bị thiên đạo bất dung, nếu như vậy, y cũng chẳng màng hủy diệt luôn cả lục đạo tam giới. Chỉ cần tiểu sư tôn không thèm để ý, cái gì y cũng không sợ.
Hiện tại, trong lòng y đều tràn đầy hình ảnh của người ở trong nước, y tự hỏi phải làm sao mới có được người này.
Sư tôn. Cố Vân Quyết ngồi xổm ở bờ nước, nhìn bàn tay đang đưa về phía mình, mỉm cười nắm lấy, nắm chặt chẽ trong tay, đáy mắt ẩn giấu đi mấy phần ẩn nhẫn, cũng có mấy phần cường thế, y nghiêm túc nói:
"Sư tôn, ta thích ngươi."
Mục Thần nghe thấy lời tâm tình này, hơi sửng sốt một chút, sau đó liền nở nụ cười,
"Sư tôn cũng yêu thích ngươi." Tiểu đồ đệ ngoan ngoãn như vậy, khẳng định người gặp người thích, hắn nhất định phải trông chừng kỹ mới được.
Cố Vân Quyết liếm liếm khóe miệng, khuôn mặt nhỏ mỉm cười vô hại, khiến ai cũng không thể chán ghét,
"Sư tôn sẽ mãi ở bên cạnh ta sao?"
Đôi mắt của Mục Thần như nhuộm phải một tầng ánh sáng, hắn nhàn nhạt bảo đảm nói: Sẽ. Đứa bé này, nếu như vừa lơ là không trông chừng một cái sẽ chạy đi quấy nhiễu tam giới tinh phong huyết vũ, hắn nào dám bỏ mặc để y chạy loạn? Nếu như lại bị ma tu dụ dỗ, dẫm vào vết xe đổ như đời trước thì sao?
Vật nhỏ đáng yêu như thế, nhất định hắn sẽ mang theo bên người.
Cố Vân Quyết nghe thấy lời hứa, nheo mắt lại cười khẽ vài tiếng, mặc luôn quần áo nhảy về phía Mục Thần trong nước, Mục Thần nhanh chóng tiếp được, chặt chẽ ôm người vào lòng, giả vờ cả giận nói: Hồ đồ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!