Đám Lê Ý đang ăn uống hát hò thì lão Điền mặt hằm hằm bước vào quân trướng, hai mươi tên ngũ trưởng bị kéo đi đánh mười quân côn.
Không phải lão ĐIền không nỡ xử nặng bọn chúng mà đánh nhiều quá ngày mai không tập tành gì được.
Theo ý lão Điền thì ăn đòn tối nay nằm liệt giường ngày mai vẫn phải ra thao trường không sót buổi nào.
Bảy người bao gồm Lê Ý cùng sáu tên gia thần bị nhốt cả vào phòng biệt giam. Lê Ý bị biệt giam ba ngày, tội tổ chức ăn nhậu trong quân doanh, ăn không sao, nhậu là tội to.
Bọn Lê Ứng, Lê Nhiệm, Lê Kiện v.v. sáu đứa bị phạt thêm tội uống rượu còn kép chính kép phụ làm mất trật tự quân doanh, mỗi đứa bốn ngày.
Đặc biệt Lê Nhiệm, Lê Tân mỗi đứa được khuyến mại thêm một ngày vì múa đao làm hỏng đồ quân dụng.
Lê Ý lần này không cãi nửa câu, càng không bày trò gian giảo, chắp tay nhận phạt, theo sĩ quan quân pháp vào phòng biệt giam. Bọn Lê Ứng thấy thế chỉ đành ngoan ngoãn đi theo.
Năm tên Lê Nhiệm, Lê Kiện v.v. mừng ra mặt vì không bị ăn đòn, không bị xử phạt khác, chỉ bị giam bốn năm ngày thôi. Đứa nào đứa nấy cứ như bắt được vàng thúc sĩ quan quân pháp mau mau nhốt bọn chúng lại, sợ lão Điền nuốt lời.
Hoàn toàn không nhìn thấy vẻ sợ hãi trong mắt Lê Ứng.....
Phòng biệt giam hoàn toàn được xây dựng theo ý tưởng của Lê Ý, dài sáu thước (2m4) rộng bốn thước (1m6) cao năm thước (2m) chỉ có một cái giường, một cái ấm nước, một cái chén, một cái bô ỉa, cuối cùng là một ngọn đèn dầu.
Trên tường có hai ô thoáng khí độ năm tấc (20cm) một ô thông sáng ô còn lại tối om.
Lê Điền hẳn là cảm thấy thử nghiệm trên đứa con trai lớn của mình chưa đủ nghiện, liền bắt bọn chúng làm chuột bạch.
Lê Ý phát hiện ra mình có chút thích cái không gian khép kín âm u này rồi, lão Điền thật khéo hiểu lòng người, biết mình cần một không gian an tĩnh liền đưa mình vào đây.
Ở nơi này mơ mộng dường như có thể biến thành thật.
Ngồi ở trên giường chỉ nghe thấy tiếng thở của mình, u ám nhưng không ẩm ướt, mùa này ở Hải Tây có hơi nước trong không khí mới là lạ.
Cột sáng chiếu qua cái lỗ thông khí chỉ rộng năm tấc vào địa lao loe ra độ một thước, là hiệu ứng quang học gì nó quên mất rồi, can tội dốt vật lý.
Những hạt bụi li ti bay múa trong luồng sáng đó có lẽ là hai thứ hiếm hoi cử động trong phòng biệt giam, Lê Ý ngồi bó gối trên giường như phật tượng, miễn cưỡng có thể tính là một, dù sao nó còn phải thở, ngực vẫn còn nhấp nhô đều đặn.
Sĩ quan quân pháp chẳng nói chẳng rằng lấy cơm nước cũ ra thay cơm nước mới vào rồi đóng cửa lại, Lê Ý nghe thấy tiếng xích sắt leng keng, đó đại khái là tiếng động vang nhất nó nghe được hai ngày này.
Hai ngày tới trừ đưa cơm, đưa nước, cùng thay bô ỉa thì không có chút tiếng động nào.
Đám Lê Ứng, Lê Kiện có lẽ không sợ h·ành h·ạ nhục thể, nhưng dày vò về tinh thần sẽ khiến bọn chúng kh·iếp hãi tới già.
Nhốt trong cái phòng biệt giam này, ngày thứ nhất thì tự tại thoả mái, ngày thứ hai bứt rứt khó chịu, ngày thứ ba nổi khùng, ngày thứ tư sụp đổ, ngày thứ năm sống không bằng c·hết v.v. nếu là mười hai ngày biệt giam còn có thể bình thường bước ra ngoài nói chuyện với người khác ắt hẳn là quái thai.
Lê Ý không muốn chơi với loại người tâm thần biến thái như thế.
Thầm khẩn cầu cho bọn Lê Ứng có thể tai qua nạn khỏi, nó lắc đầu thả hồn trôi vào miên man.
Hai tay chắp sau gáy gối lên tấm chiếu mỏng, nhìn chằm chằm lên trần, đây là hoàn cảnh khép kín, trừ bản thân ra không có người ngoài, nó không cần phải đeo mặt nạ, không cần phải đóng vai một đứa nhóc hay thằng thiếu niên.
Thức ăn mang tới lại mang đi, không ăn không uống, không ngủ không nghỉ, cơ thể gần như lâm vào một trạng thái diệu kỳ, chỉ có đầu óc vẫn không ngừng xoay vần, chuyện cũ gần hai mươi năm như bộ phim chiếu lại, lần này tới lần khác, tuổi thơ hạnh phúc, thiếu niên ngây ngô, mối tình thời cấp ba tươi đẹp v.v.....
Lê Duy Dung ngồi trước hiên nhà cắm thử mấy cái quạt xem dây điện đã nối tốt chưa. Nhìn mẹ bừng bừng khí thế chiến thắng xách cổ con Obama vào nhà vừa đi vừa tét vào đít nó.
- Lần sau không được lùa gà nữa, rõ chưa mi, rõ chưa mi v.v.
Mỗi lần rõ chưa mi là một cái tét đít, nhìn vẻ mặt cam chịu nhưng rõ ràng là lần sau sẽ tiếp tục tái phạm của con chó nhỏ, nó xì cười.
Mẹ làm người lương thiện nhưng có chút vô tranh, cả đời đến bò gạo cũng chưa bao giờ phải đi vay, hết gạo chưa kịp xát thì bà nội nó hoặc nó sẽ sang nhà hàng xóm vay gạo.
Bố làm người rất mệt, ông khôn ngoan lại không thiếu thủ đoạn, cả đời người phấn đấu cho gia đình, năm hai mươi lăm tuổi có chút sự nghiệp thì phải bán đổ bán tháo lo cho ông nội nó bị u não. Bây giờ vẫn đang cố gắng từng ngày xây dựng lại từ đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!