Dụ Đầu. Uý Thiên vội vàng kéo tay Lưu Thiên Tứ, sợ hắn chụp phá hư chính mình cùng cục cưng, Không thể chụp.
"Không chụp không chụp."
Sờ soạng rồi lắc lắc đầu, Lưu Thiên Tứ tiếp tục nhìn cục cưng, cẩn thận sờ sờ mặt đứa nhỏ, tay đứa bé nhỏ xíu, hắn lại chờ không kịp cục cưng chính mình ra đời, nhướng nhướng mày.
"Uý Thiên, ngươi đừng lo lắng. Thời điểm sinh tuy rằng đặc biệt đau, nhưng khi đứa trẻ đã sinh ra sẽ không đau nữa." Lưu Ly đau suốt hai canh giờ cuối cùng đã đem đứa nhỏ sinh hạ, khôi phục một chút sinh khí, đã quên Uý Thiên khẩn trương như thế hoàn toàn là nhờ công nàng ban tặng cho, hơn nữa Ly Thương đến nay còn chưa có khôi phục, canh giữ ở bên giường nàng thường thường hỏi nàng có còn đau hay không.
Lời nói của Lưu Ly chẳng những không có làm cho Uý Thiên bớt khẩn trương, ngược lại càng làm cho y thêm bất an. Lưu Ly là nữ nhân, khi sinh con còn đau như vậy, huống chi Lưu Thiên Tứ là nam tử, đến lúc đó đau đớn… Uý Thiên đem Lưu Thiên Tứ kéo vào trong ***g ngực, bắt đầu hối hận lúc trước làm cho Lưu Thiên Tứ mang thai.
"Doanh nhi Doanh nhi, Thiên Thiên."
Lưu Thiên Tứ làm cho Uý Thiên nhìn cục cưng mới sinh, Ly Doanh, trên mặt tràn đầy vui mừng, cho rằng cục cưng chính mình cũng sẽ giống như Doanh nhi, nhưng Uý Thiên lại đang có tâm tư khác, trong lòng tràn đầy lo lắng cùng bất an đối với việc sinh sản của Lưu Thiên Tứ.
Sờ sờ bụng Lưu Thiên Tứ, Uý Thiên cảm thấy tâm can chính mình đều như đang thắt lại. Trên mặt Uý Thiên tuy chưa có biểu tình gì, nhưng Lưu Ly lại tinh tường nhìn ra y đang bất an, trộm thè lưỡi, Lưu Ly biết lúc nãy nàng sinh sản không chỉ làm cho đại ca sợ hãi, còn doạ đến Uý Thiên.
Nàng cũng lo lắng khi Tiểu Hoàng Thúc sinh sản sẽ thống khổ, bất quá sau khi Tiểu Hoàng Thúc có thai không có đến nửa phần không khoẻ, Lưu Ly cũng không giống những người khác khẩn trương như vậy, nàng cảm thấy cục cưng trong bụng Tiểu Hoàng Thúc so với nha đầu của nàng ngoan hơn, nhất định sẽ không làm cho Tiểu Hoàng Thúc đau đớn.
………
Trong hoàng thất nam hài chiếm đa số, đồng lứa chỉ có mỗi Lưu Ly là nữ nhi, lúc này nàng lại sinh một công chúa, tự nhiên là vô cùng được yêu thích.
Lưu Thiên Tứ lại ngày ngày đi đến chỗ Lưu Ly, bất quá cùng những người khác bất đồng, một trong những nguyên nhân hắn đi xem cục cưng là muốn làm cho cục cưng trong bụng mau ra một chút. Trong suy nghĩ của hắn, nhìn cục cưng nhiều lần, cục cưng của hắn có thể sớm đi ra.
Cho nên Lưu Thiên Tứ ngày ngày tỉnh lại chuyện đầu tiên phải làm chính là đi nhìn tiểu chất nữ của hắn, chuyện thứ hai chính là sờ sờ bụng nói mấy chục lầnMau mau.
Rất nhanh một tháng tới rồi, tiệc mừng tròn tháng của tiểu công chúa được cử hành ở trong cung, mà khi tất cả mọi người trầm tẩm trong vui sướng, Uý Thiên đến tìm Nhị thúc Ngũ Mặc.
"Nhị thúc, ngươi nói cho ta biết, Dụ Đầu đến lúc đó là sinh sản như thế nào?" Uý Thiên nguyên muốn đi hỏi Bạch Tang Vận, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là quyết định đến hỏi Nhị thúc, người sẽ đỡ đẻ cho Lưu Thiên Tứ vào lúc đó.
Ngũ Mặc đang phối dược cho Bạch Tang Vận, hắn do dự trong chốc lát, nói:
"Uý Thiên, sinh sản làm sao mà không hề đau chứ, ta biết ngươi lo lắng, nhưng thời gian Dụ Đầu sinh sản còn gần ba tháng, nếu ngươi hiện tại liền khẩn trương như thế, sẽ ảnh hưởng đến Dụ Đầu."
"Nhị thúc, ngài nói cho ta biết đi. Ta sẽ không làm cho Dụ Đầu nhìn ra. Ta cuối cùng phải biết, ta không muốn đến lúc ấy lại luống cuống tay chân."
Nghĩ nghĩ, Ngũ Mặc trấn an vỗ vỗ Uý Thiên, làm cho y không cần quá khẩn trương, rồi mới ngồi xuống chậm rãi nói ra tình hình đặc biệt lúc Lưu Thiên Tứ sinh sản gặp phải. Nghe xong, sắc mặt Uý Thiên liền thay đổi.
Trong tiệc đầy tháng, Lưu Thiên Tứ ăn uống no đủ rồi theo Uý Thiên trở lại Hồng phòng tử của bọn họ, vào phòng, hắn túm túm lấy tay áo Uý Thiên, lo lắng kêu lên: Thiên Thiên… Thiên Thiên buổi tối cũng không cùng chính mình nói nói gì cả.
Uý Thiên xoa mặt Lưu Thiên Tứ, cúi đầu hôn hắn.
Lưu Thiên Tứ sửng sốt một chút, tiếp theo vui sướng hé miệng, làm cho Uý Thiên ăn. Uý Thiên cẩn thận không áp đến Lưu Thiên Tứ, thật sâu hôn hắn, tiểu Dụ Đầu không hiểu yêu, so với bất luận kẻ nào yêu y càng sâu đậm.
"Dụ Đầu… Thiên Thiên yêu ngươi."
Ở bên tai Lưu Thiên Tứ nhẹ giọng thì thầm, Uý Thiên đem người đã động tình kia ôm đến trên giường, cởi bỏ quần áo hắn.
Thiên Thiên… Lưu Thiên Tứ trát trát nhãn tình, trên mặt là vui sướng, Động phòng…
"Dụ Đầu, Thiên Thiên đáp ứng ngươi, chờ sau khi ngươi sinh hạ cục cưng, Thiên Thiên ngày ngày đều cùng ngươi động phòng."
Hôn lên cái bụng tròn tròn của Lưu Thiên Tứ, tay Uý Thiên tìm đến nơi mà vào thời điểm sinh sản sẽ bị đao hoa khai, trong lòng đau nhức,
"Dụ Đầu, Thiên Thiên chỉ cần Dụ Đầu, chỉ cần ngươi."
Cục cưng… Lưu Thiên Tứ khinh suyễn nói, chưa quên cục cưng của hắn cùng Thiên Thiên, Thiên Thiên, ăn… Đô khởi miệng, Lưu Thiên Tứ đem chính mình hoàn toàn đưa lên.
Hai mắt Uý Thiên đã ươn ướt, đem tất cả yêu thương trút xuống trận mưa hôn, y như thế nào có thể không yêu tiểu Dụ Đầu tính trẻ con này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!