"Em nói thật, năm đó anh nghĩ gì vậy." Đào Diệp nghĩ đến thối cẩu hùng năm xưa làm mất mặt y thật muốn nhào lên đánh hắn, y giơ tay nhéo má hắn,
"Năm đó anh đuổi giết em hả!"
Du Đại Tuấn bị vợ nhéo má cũng không giận, đi lại nắm lấy tay Đào Diệp, nhớ lại năm đó dùng sơn đỏ viết lên cáctông, giờ nghĩ lại thấy mình ngốc thật.
Du Đại Tuấn một bên ngoan ngoãn cho vợ nhéo má, một bên đổ súp vào chén.
Đào Diệp buồn cười, định nhón chân hôn hắn một cái.
"Ba, con với bạn về rồi ạ."
Du Đại Tuấn đành trơ mắt nhìn vợ yêu chạy ra cửa đón nhóc con trở về.
Mất đi cơ hội được vợ hôn, Du Đại Tuấn bỗng thấy buồn cười.
Tiểu tử thối này.
- --------------
"Lại đây, ăn cái này đi."
Cảm ơn chú Đào ạ. Bé ngoan Liên Nguyên nâng chén tiếp nhận đũa sườn của Đào Diệp,
"Tay nghề chú thật lợi hại."
Đúng rồi nha.
Du Đại Tuấn nâng chén cơm nhanh chóng tiếp lời,
"Tay nghề vợ chú tốt lắm đó."
"Anh im miệng cho em." Đào Diệp nhỏ giọng vỗ vào đùi người bên cạnh, liền ngẩng đầu nói với bé ngoan đang ăn cơm,
"Con đừng nghe chú Đại Tuấn, Advertisement / Quảng cáo chú biết tay nghề của mình..."
"Vợ khiêm tốn làm gì chứ."
Du ---Đại ----Tuấn! Người này không cho mình có mặt mũi với con à!
Ai. Du Đại Tuấn nhanh chóng phối hợp,
"Em gọi anh làm gì thế, có phải em gắp không được đồ ăn không?"
Đào Diệp không nói, buông đũa trừng gấu lớn.
"Anh sai rồi, anh sẽ không khen em nữa được chưa." Du Đại Tuấn sờ mặt vợ, đôi mắt tràn đầy sủng nịch,
"Đừng giận, con đều ở đây."
Ai
-----nha!
Đào Diệp tâm nhỏ nhen giẫm lên chân hắn, thối cẩu hùng thật đáng ghét.
Nâng chén nhỏ ăn miếng sườn, tiểu bé ngoan nhìn bạn học cười cười, ghé vào người Du Ngả Diệp nói:
"Hai chú tình cảm ghê."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!