Chương 2: Lão Già Kì Lạ

"Ngươi, thái độ đi đứng kiểu gì đây?"

Ngay buổi đầu tiên, đang đi, Lưu Tích bị chặn lại bởi một gã cao to vai rộng và đầy sát khí.

Tên hung hăng kia nheo hai đồng tử màu da cam một cách đầy khinh bỉ để nhìn thẳng vào mắt Lưu Tích, vài tên đàn em đằng sau cũng làm điều tương tự.

"Thuần Huyết? Cái thứ như ngươi làm gì ở đây?"

Lưu Tích có thể dễ dàng nhận ra cả đám đầu gấu này đều là Hỏa Huyết qua màu mắt của chúng.

Bọn hắn tuy chưa đạt đến đẳng cấp phóng lửa nhưng việc tăng nhiệt lượng và kháng nhiệt là rất khủng bố, có thể nói Hỏa Huyết là loại hiếm, đơn giản và cũng cực kì mạnh.

Mùi của một trận đụng độ đang chuẩn bị tới, những kẻ qua đường không khỏi ngừng lại và ngoái đầu nhìn theo một cách tò mò.

Bầu không khí đang nóng lên theo đúng nghĩa đen, những tên Hỏa Huyết đang tự ép hệ mạch chuyển động nhanh hơn và kích hoạt dị năng chúng sở hữu.

Lưu Tích như đang đối đầu với một cái bếp lò không đậy nắp, nhiệt phả lên mặt hắn nóng rát vô cùng, những giọt mồ hôi lớn chảy dài trên mặt Lưu Tích.

Một vài đồ vật làm bằng chất dễ bắt lửa cũng xém cháy, mùi khét bốc lên nồng nặc.

Lưu Tích nhăn mặt, đến nước này, không đánh là không thể.

Hắn vung tay, cây gậy vốn lơ lửng sau lưng lúc này đột nhiên lao thẳng đến mặt tên Hỏa Huyết kia.

Tưởng rằng đòn tấn công chớp nhoáng ấy có thể làm nên chuyện nhưng không, cây gậy bị hất sang một bên nhẹ như hất một que tăm.

Mắt tên Hỏa Huyết híp lên như đang chế giễu, những kẻ đứng xem cũng cười, rôm rả như xem một vở hài.

Lưu Tích đưa tay lên, tự cắn sâu vào bắp tay và để máu chảy ra.

Huyết Tộc có thể ngưng huyết ngoại thể để biến thành vũ khí và dĩ nhiên hắn cũng có thể.

Chỗ chảy máu không rơi thẳng xuống đất mà từ từ quay lại tay Lưu Tích, biến thành một cây gậy đỏ thẫm.

Hắn lại vung gậy một lần nữa, nhằm đầu tên Hỏa Huyết kia để đập.

Ầm!!!

Cây gậy máu của Lưu Tích bị chặn lại trong bàn tay to lớn của đối thủ, tên Hỏa Huyết nhe răng, cười gằn một tiếng.

"Ngươi… chính là nỗi nhục của thế hệ này, vì những thứ như ngươi nên chúng ta mới thua trong cuộc chiến với Hỗn Giới. Đồ Thuần Huyết!"

Nói dứt câu, tên Hỏa Huyết buông tay khỏi Huyết Bổng (gậy máu), một quyền đấm văng Lưu Tích.

Không phải vì thể lực Lưu Tích yếu hơn mà đơn thuần vì hắn chưa kịp ép huyết mạch để tăng thể lực.

Nhận trọn một đòn nóng rát như thiêu và nặng như búa đập, hắn chỉ có thể quằn quại hộc máu.

Lưu Tích căng mắt lên nhìn bóng của kẻ dùng Hỏa Huyết kia, nỗi giận và hận trong lòng chưa thể giải tỏa, tính tình hắn lại càng không phải loại biết nhịn trong lòng.

Máu Lưu Tích chảy ra được điều khiển để hóa thành một mũi tên, lao đi để trả thù.

Nhưng tên Hỏa Huyết vẫn đang tăng áp huyết mạch và dùng phản xạ nhanh một cách vượt trội tóm lấy mũi tên, bóp nát nó trong bàn tay.

Giải quyết hắn.

Lũ đàn em từ từ tiến đến để xử lý Lưu Tích.

Tiếng gãy xương vang lên, nhiều người đứng xem phải che mắt đi vì sợ hãi trước khung cảnh kinh dị ấy, Lưu Tích một lúc sau chỉ còn là một kẻ tàn tật nằm trên mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!