Dịch: Vivian Nhinhi
Lúc Phùng Ly tất tả dìu Cao Viễn lên thì Thạch Mục đã nhặt lấy cái túi trên mặt đất. Cởi miệng túi nhìn qua, thần sắc của hắn liền tỏ vẻ thỏa mãn.
"Lão Nhị, lần này cũng nhờ có ngươi tới kịp, nếu không các huynh đệ trong bang đều không tránh được một phen bị Vương Thiên Hào này làm nhục rồi!"
Phùng Ly nhe răng nhếch miệng nhìn Thạch Mục cười khổ rồi nói.
"Đúng vậy, cũng nhờ có Nhị thủ lĩnh đến kịp lúc."
"Tên nhãi Vương Thiên Hào là cái thá gì, dưới tay Nhị thủ lĩnh chẳng chống nổi hai chiêu đã cầu xin tha thứ rồi."
"Đúng đấy, danh hiệu đệ nhất võ đồ của Phong Thành, rõ ràng phải thuộc về Nhị thủ lĩnh mới đúng!"
Những người thuộc Hắc Hồ Hội khác cũng không để ý vết thương đầy người, nhao nhao tâng bốc Thạch Mục, người nào người nấy cực kì kích động và hưng phấn, như thể vừa đánh máu gà* vậy.
Dù sao vừa rồi bọn họ đều đã nghe rất rõ ràng, tên khốn mà Nhị thủ lĩnh thần bí nhất của bang hội mình đánh bại lần này còn được xưng là võ đồ đệ nhất của Phong Thành, đây chẳng phải là nói chỉ cần không phải Hậu Thiên võ giả ra tay thì Hắc Hồ Hội bọn họ có thể nghênh ngang trước mắt rất nhiều tiểu bang phái rồi sao?
"Được rồi, ta còn có việc, sau này có gì lại nói nhé."
Thạch Mục không để ý đến các thành viên khác trong bang, thuận tay nhét túi vào trong ngực áo liền khoát khoát tay cáo từ.
"Từ từ đã, lão Nhị, ta với lão Tam có chuyện muốn nói với ngươi!" Phùng Ly thấy vậy thì vội vàng gọi Thạch Mục lại.
"Có chuyện muốn nói à, được rồi ta sẽ nán lại thêm lát nữa." Thạch Mục ngẫm nghĩ xong liền ậm ừ trả lời như vậy.
"Tất cả các ngươi ra ngoài trị thương hết đi."
Phùng Ly thấy vậy thì rất vui vẻ, thuận tiện ra lệnh với những thành viên khác trong bang.
Những thành viên khác của Hắc Hồ Hội thấy thế, tất nhiên là hiểu ba vị thủ lĩnh có chuyện quan trọng muốn bàn bạc, nhao nhao vâng dạ rồi lui ra ngoài.
Có điều nhìn bộ dạng hưng phấn của những kẻ này thì chỉ sợ một màn Thạch Mục đánh bại Vương Thiên Hào lúc nãy đã khắc sâu vào trong đầu bọn họ, cũng sẽ nhanh chóng lan truyền tới những thành viên khác trong bang.
"Hôm nay các ngươi cũng quá liều lĩnh đi, đối phương manh như vậy mà không nói cho ta biết trước. Chẳng lẽ là sợ ta biết rồi sẽ không đến nữa?" Thạch Mục thấy những người khác đã rời đi liên bắt đầu chất vấn không chút khách khí.
"Thạch huynh đệ, đừng trách. Lần này đúng là hai người bọn ta đã không đúng, chắc chắn sẽ bồi tội với Thạch huynh đệ." Phùng Ly nghe vậy, trên mặt lập tức hiện ra vẻ xấu hổ.
"Thạch huynh đệ cũng đừng trách tội hai người bọn ta, lần này sở dĩ không thể báo trước cụ thể tình hình cho ngươi biết, một mặt là vì bọn ta cũng không biết trước người đến lại là Vương Thiên Hào, chỉ nghe người của võ quán Kim Cương báo lại có người muốn khiêu chiến Hung Quyền.
Mặt khác đối phương lại đến quá nhanh khiến bọn ta căn bản không kịp phái người điều tra.
"Cao Viễn vội vàng giải thích."Nếu là như vậy thật thì cũng còn chấp nhận được, nếu không ta thật phải cân nhắc lại có tiếp tục hợp tác với hai vị nữa không đấy. Được rồi, hai người còn chuyện gì nữa không?
"Thạch Mục đến lúc này mới gật đầu, vẻ mặt dịu đi vài phần."Đa tạ đã thông cảm!
Thạch huynh đệ, ngươi đã cân nhắc đến chuyện trở thành thủ lĩnh chân chính của Hắc Hồ Hội hay chưa?
"Phùng Ly vốn đã thở phào một hơi, lại ôm sắc mặt nghiêm túc hỏi."Ngươi muốn ta trở thành lão nhị của Hắc Hồ Hội – Hung Quyền thật sự?
"Thạch Mục cũng không cảm thấy bất ngờ, người lại chỉ nhàn nhạt hỏi lại một câu."Không phải lão nhị, mà là lão đại!
"Chỉ cần Thạch huynh đệ đồng ý một tiếng, ta sẽ lập tức triệu tập toàn bộ huynh đệ, trước mặt bọn họ nhường lại vị trí Đại thủ lĩnh cho ngươi, ta cùng lão tam cũng sẽ toàn lực phò tá ngươi!"
Phùng Ly nói ngay không cần suy nghĩ.
"Phùng lão đại, nhưng mà cái này khác với những gì ngươi đã nói với bọn ta mà!" Cao Viễn nghe thấy Phùng Ly nói như vậy lại bị chấn kinh.
"Lão tam, ngươi còn không nhìn ra sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!