Nhấp mấy ngụm rượu, Diệp Trạch Đào bắt đầu nói chuyện của chính mình.
Nghe hết chuyện của Diệp Trạch Đào, ông Điền liếc Lưu Mộng Y một cái, khuôn mặt hai người lộ lên vẻ kỳ quái.
Bỗng Lưu Mộng Y cười nói:
- Không ngờ anh có thể sinh tồn được ở trong cái kẽ hở này.
Ông Điền đưa cái nhìn đầy thâm ý cho Diệp Trạch Đào nói:
- Tốt lắm, biết lợi dụng mọi cơ hội để làm lợi cho chính mình, nhìn bề ngoài thì thô kệch lỗ mãng nhưng bên trong trí tuệ lại đầy mình. Chốn quan trường ở Trung Hoa này là vậy, không có chút cơ duyên nào cả. Khả năng để tự mình bước tiếp là rất ít.
Lần này, cậu phải nắm chắc lấy cơ hội, nhất định phải dựa vào lão Cao Chấn Sơn đó, nếu như thế thì bước tiếp theo của cậu, tôi tin, sẽ rất an toàn và rộng mở.
Ông Điền nói chuyện chốn quan trường đều là những câu chuyện dài tập.
Diệp Trạch Đào cảm giác rằng có khả năng ông Điền là một vị trưởng bối của ai đó. Khi nói đến quá trình thăng tiến của mình, ngoài những đoạn mà không tiện nói ra thì ông ta đều nói ra hết.
- Anh Diệp này, sau này anh dự định như thế nào?
- Thì lần trước em đến huyện Xuân Trúc anh cũng đã từng nói dự định của anh rồi đấy. Anh muốn mang một thay đổi lớn đến cho huyện Xuân Trúc, chính vì thế cho nên lần này anh lên tỉnh, ngoài việc thúc đẩy việc trường trung học xây dựng lại, anh còn muốn thử một cơ hội ở Âm Lương Thiến.
Lưu Mộng Y nói:
- Em cũng định nói với anh chuyện này, chuyện mà lần trước em có nói với anh về tài nguyên thảo dược ở Âm Lương Thiến. Em đã nói chuyện với một số bạn bè làm về thảo dược, nghe nói, hiện nay dược liệu Bản lam căn đang cần rất nhiều.
Diệp Trạch Đào lắc đầu nói:
- Trồng Bản lam căn không thực tế chút nào, không phải là loại đó khó trồng mà là do giao thông bất tiện. Đối với những người dân ở Âm Lương Thiến mà nói thì mục tiêu cấp thiết trước mắt là thu lợi nhanh, làm giàu nhanh.
Ông Điền gật gù:
- Giao thông không thuận tiện thì có trồng lên rồi cũng không có tác dụng gì, Tiểu Diệp nói đúng lắm.
Lưu Mộng Y nói:
- Thế thì vẫn còn một dự án khác, hiện nay thị trường sản phẩm thực phẩm chức năng đang rất phát triển. Đối với nấm Linh Chi mà nói thì nhu cầu càng ngày càng lớn. Nấm Linh Chi tự nhiên thì hầu như đã khai thác hết rồi, bây giờ người ta lại chuộng Linh Chi nuôi trồng.
Em hiện đang có một kỹ thuật nuôi trồng Linh Chi được nhập về từ Mỹ. Nếu như kỹ thuật này được đưa về áp dụng ở đó, em tin hoàn toàn có thể thành lập một công ty.
Về dự án này thì cũng vừa hay Diệp Trạch Đào cũng đã vừa được đọc qua tài liệu, mắt chợt sáng lên, hắn nói:
- Đúng rồi, hình như tôi có đọc được thông tin này ở đâu đó rồi thì phải. Nghe nói mấy năm trở lại đây ý thức nâng cao sức khỏe của người dân ngày càng nâng lên, nhu cầu về sử dụng nấm Linh Chi cũng ngày một gia tăng.
Đồng thời, do sự đầu cơ của các thương gia nên giá cả của nấm Linh Chi tự nhiên không ngừng tăng mạnh, chỉ một cái nấm Linh Chi to thôi mà bán ra đến mấy chục ngàn tệ.
Lưu Mộng Y khẽ gật đầu nói:
- Đúng thế đấy, từ khi các nước Tây Âu buông lỏng các quy định hạn chế về các loại thảo dược thì những cây dược liệu truyền thống đã bắt đầu có mặt trên toàn thế giới, mà trong đó nổi bật là nấm Linh Chi.
Ông Điền chau mày hỏi:
- Loại nấm này có dễ trồng không?
Lưu Mộng Y mỉm cười đáp:
- Vừa hay em nhận được một tin, kỹ thuật trồng nấm Linh Chi này mới được nghiên cứu bởi các chuyên gia của một chuyên nghành thực nghiệm ở Mỹ, may thay em cũng có một người bạn làm trong đó. Nếu như Trạch Đào đồng ý thì em sẽ bỏ vốn ra đầu tư đưa kỹ thuật đó về.
- Thế thì phải tốn nhiều tiền lắm đấy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!