Chương 50: (Vô Đề)

Kiều Tâm Vũ nghe nhắc đến Kiều gia thì sắc mặt có chút ngượng ngịu khó nói nên lời nên cô mỉm cười giả lả đáp

"Mình đã báo về nhà rồi nên không sao đâu, à mọi người ở cô nhi viện vẫn khỏe chứ?"

Tiểu Lê rủ mắt rồi đáp

"Ừ mọi người khỏe hết, mấy đứa trẻ cũng lớn nhanh như thổi á nhưng mà sơ Maria thì…"

Tiểu Lê nói giữa chừng thì cúi đầu im lắng khiến Kiều Tâm Vũ thấy lo lắng cau mày lên tiếng hỏi

"Sơ Maria thế nào hả?"

"Mấy tháng nay bệnh thận của sơ Maria có chuyển biến xấu vẫn luôn nằm viện để điều trị nhưng mà nghe nói phải phẫu thuật hay thận thì mới có thể kéo dài thời gian sống."

Kiều Tâm Vũ liền nôn nóng hỏi

"Vậy sao lại không làm phẫu thuật thay thận cho sơ Maria đi, để càng lâu thì bệnh tình càng có diễn biến phức tạp hơn nữa đấy."

Tiểu Lê thở dài lên tiếng đáp

"Dạo này kinh tế khó khăn, mấy đứa nhỏ thì vào độ tuổi ăn tuổi học, số tiền nguyên góp được của mạnh thường quân cũng chỉ đủ xoay duy trì hoạt động của cô nhi viện thôi nên sơ Maria không đồng ý phẫu thuật."

"Vậy còn tiền trợ cấp hằng tháng của Kiều gia gửi đến thì sao hả?" Kiều Tâm Vũ tỏ vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi.

Tiều Lê chần chừ tỏ vẻ khó xử không đáp mà cúi đầu im lặng.

Kiều Tâm Vũ nôn nóng lên tiếng hỏi lại

"Tiểu Lê, mình hỏi cậu là tiền trợ cấp hằng tháng của Kiều gia gửi đến thì sao? Trước khi mình đi du học thì người bên Kiều gia có hứa hàng tháng sẽ gửi tiền trợ cấp đến hỗ trợ cô nhi viện của chúng ta mà."

Tiểu Lê sợ nói ra sự thật thì sẽ làm cho Kiều Tâm Vũ khó xử nên cứ chần chừ không đáp cho đến khi bị gặng hỏi quá thì cô mới bất đắc dĩ lên tiếng đáp

"Thật ra sau khi cậu đi du học thì Kiều gia chưa từng gửi bất kỳ khoản trợ cấp nào đến cô nhi viện Huyền Phương hết…hơn nữa giấy tờ sử dụng đất này đều do Kiều gia nắm giữ mỗi năm quản gia của nhà đó đều thu một số tiền lớn xem như tiền thuê đất."

Kiều Tâm Vũ nhíu chặt tâm mi cứ tưởng là mình vừa nghe lầm

"Họ thật sự làm như vậy sao?"

Tiểu Lê gật đầu đáp

"Phải, quản gia đó từng nói Kiều gia tính thu hồi mảnh đất cô nhi viện Huyền Phương này lại để đưa vào sử dụng với mục đích sản xuất nhưng nể tình cậu nên đã di du cho cô nhi viện tiếp tục tồn tại, vì thế mỗi năm đều phải trả tiền xem như tiền thuê đất."

Kiều Tâm Vũ nắm chặt tay thành nắm đấm biểu cảm vô cùng tức giận đến nỗi trong mắt cô hằn lên tia máu đầy sắc lạnh, cô nghiến răng nghiến lới lẩm bẩm

"Thật là quá đáng mà, tôi thật không ngờ bọn họ lại máu lạnh đến thế, bọn họ lại dám làm trái thỏa thuận ban đầu với tôi."

Kiều Tâm Vũ quay sang nhìn Tiểu Lên bằng ánh mắt đầy áy náy

"Xin lỗi là tại mình liên lụy mọi người rồi. Tiểu Lê liền lắc đầu đáp lại"Cậu không có lỗi gì hết Tâm Vũ à, cũng nhờ có cậu nên Kiều gia đã nương tay với cô nhi viện của chúng ta lắm rồi cậu đừng nghĩ vậy.

"Kiều Tâm Vũ cho Tiểu Lê một ánh mắt trấn an"Chuyện này để mình tìm cách giải quyết, bệnh của sơ Maria không thể chậm trễ được mình cũng sẽ nghĩ cách nên cậu đừng lo lắng nữa, mình trở về rồi sẽ cùng mọi người gánh vác mọi thứ.

"Tiểu Lê mỉm cười cô xúc động ôm chầm lấy Kiều Tâm Vũ một lần nữa"Cảm ơn cậu nha Tâm Vũ, chỉ cần có cậu bên cạnh thì mình thấy an tâm hơn nhiều rồi.

"

Tịch Kỳ Phong nhíu mày cảm thấy khó hiểu vì sao một Kiều gia danh giá lại niệm tình một đứa con nuôi như Kiều Tâm Vũ mà bỏ phí một mảnh đất có thể phát triển dự án du lịch tốt như thế này được.

Thêm một nghi vấn nữa trong đầu của Tịch Kỳ Phong là về thỏa thuận giữa cô và Kiều gia mà cô vừa vô tình nhắc đến với cô gái tên Tiểu Lê kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!