Đêm đã khuya nhưng ngoài đường vẫn tấp nập tiếng cười đùa như cũ, Giang Nguyễn nằm nghiêng trên giường, xuyên qua cửa sổ khép hờ nhìn pháo hoa sáng lan ngoài bầu trời đêm.
Giang Nguyễn ngồi dậy kéo lại tấm chăn mỏng bị tuột xuống đắp lên người cho Kỳ Diệp, tuy trời nóng nhưng mà nàng vẫn sợ hắn bị cảm lạnh.
"A Nguyễn, có một số chuyện đợi đến thời điểm thích hợp ta sẽ nói cho nàng biết." Người nằm bên cạnh đột nhiên nhỏ giọng nói.
Giang Nguyễn ngừng lại chút rồi chậm rãi nằm trở lại, nhẹ nhàng lên tiếng: Ừ. Như là sớm đã đoán được sẽ như vậy.
Lại trầm mặc một lúc rồi Kỳ Diệp mới nói:
"A Nguyễn, ta chính là Lâm gia Tam công tử mà nàng từng gả trước đây."
Kỳ Diệp khép mắt lại, thở dài một hơi, hắn đã từng suy nghĩ rất nhiều cách để nói việc này cho nàng, nhưng đến lúc nói ra hắn lại phát hiện không có gì khó cả, cũng chỉ là một câu trần thuật đơn giản mà thôi.
Mấy năm nay nàng chịu khổ chịu vất vả, xét đến cùng đều là vì hắn, chuyện này dù phát sinh trên người nào thì đều sẽ tức giận mà thôi.
Ta biết. Giang Nguyễn nhẹ nhàng nói ra hai chữ này, trong giọng nói không vui không giận, chỉ như là hai người đang bàn luận việc tối nay ăn gì.
Nàng biết... Kỳ Diệp cười khổ:
"Ta nên sớm nghĩ đến, nàng thông minh như vậy hẳn là phải sớm biết rồi, chỉ là không muốn nói ra mà thôi."
Giang Nguyễn tròn mắt nhìn rèm trướng, như có như không thở dài một hơi, từ khi Kỳ Diệp cùng Dung Hoàn vào ở, bài vị Lâm gia chưa ngày nào thiếu hương khói, lúc đầu nàng chỉ cho rằng vì Dùng Hoàn sống trong phòng đó, có lòng tôn kính với người chết cho nên mới ngày ngày thờ phụng.
Cho đến một ngày, trong lúc vô tình nàng nhìn thấy Dung Hoàn quỳ gối dập đầu trước bài vị, mà bài vị Lâm gia Tam công tử lại bị đặt úp xuống bàn, khi đó nàng liền nghi ngờ, vì sao Dung Hoàn lại dập đầu trước bài vị xa lạ, tại sao lại không bái tế Lâm gia Tam công tử.
Trừ phi người kia còn sống, mà cậu thì biết điều đó, lại còn đặc biệt quen thuộc.
"Chàng tới trước cửa hàng ta bày sạp bói toán cũng hơn một tháng, ta từng mời chàng vào trong uống trà, nhưng chàng luôn cự tuyệt, nói là không muốn làm hỏng thanh danh của ta, nhưng sau đó ta mời chàng về ở trong nhà, chàng chỉ trầm ngâm một lúc rồi đáp ứng, khi đó ta không nghĩ ra được vì sao chàng lại thay đổi lớn như vậy, hiện giờ nghĩ lại thì tất cả mọi thay đổi đều bắt đầu từ ngày mưa ấy.
"Giang Nguyễn nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm ấy, trong mắt hiện lên ôn nhu:"Ngày ấy ta đưa dù cho chàng, chàng lại chấp nhất hỏi ta có phải Giang gia Nhị cô nương hay không, hỏi ta phu quân là ai, nghĩ lại hẳn là lúc ấy chàng đã biết ta chính là nữ tử gả cho chàng năm đó, cho nên mới đáp ứng vào ở."
Những lời Giang Nguyễn đang nói cũng là những gì mà Kỳ Diệp đang nghĩ đến, nếu như nàng không phải là Giang gia Nhị cô nương năm đó phải gả xa đến cho hắn thì sợ rằng duyên phận của bọn họ chỉ dừng lại ở ấm trà mà nàng vì hắn mà châm trà, tâm hắn tàn nhẫn, dứt khoát chặt đứt tư tình, nhưng sau đó lại biết được nàng vì hắn mà thủ tiết ba năm, nhận lấy bao nhiêu lời đàm tiếu không hay, chịu bao nhiêu khổ cực, trong một tích tắc khi biết được đó, mọi dự định ban đầu đều thay đổi.
"Ta còn một thân phận khác nữa, nàng cũng đoán được?" Thanh âm Kỳ Diệp có chút cứng nhắc, trong không gian vắng vẻ này nếu tập trung có thể nghe ra trong đó sự thấp thỏm.
Giang Nguyễn im lặng một lúc, nghiêng mắt nhìn về phía hắn, hắn nằm ở nơi đó, màu sắc pháo hoa lấp lánh lúc sáng lúc tối trên mặt hắn, mơ hồ có thể nhìn thấy hắn đang nhăn mày.
"Nếu ta đoán không sai, thân phận thật sự của tướng công là Tam Hoàng Tử đi lạc năm đó." Giang Nguyễn nói xong những lời này thân thể không kiềm chế được mà run nhẹ lên, đáp án này quanh quẩn trong lòng nàng mấy ngày nay, nhưng không dám thừa nhận, giờ khắc này nàng nghĩ có lẽ hắn sẽ phản bác lại nàng, trách cứ nàng đại nghịch bất đạo dám vọng tưởng suy đoán linh tinh, nhưng mà nàng đợi thật lâu thật lâu người bên cạnh không hề phản bác lại nàng.
Giang Nguyễn cảm thấy trái tim mình nhảy dựng tận trời.
"Sao nàng lại đoán được?" Hắn biết nàng thông minh, có một số việc hắn làm cũng không cố tình tránh né nàng, nhưng hắn vẫn có hơi kinh ngạc, vậy mà nàng có thể đoán đúng.
Lời này của Kỳ Diệp chứng minh suy đoán của nàng là đúng, Giang Nguyễn nhẹ nhàng cười chua xót:
"Chắc hẳn là chàng không biết thỉnh thoảng vào buổi tối khi đi ngủ chàng sẽ có lúc mơ hồ gọi 'Mẫu phi' cùng 'Hoàng huynh' đâu."
Thử hỏi trên thế gian này có mấy ai có thể xưng mẫu thân mình là Mẫu phi, xưng huynh trưởng mình là Hoàng huynh.(Truyện được đăng tại truyenwiki1. com @xzaaaaai và fb Trái Bơ),
Thanh âm Giang Nguyễn có chút mơ hồ:
"Ta lớn lên ở Lộ Quốc Công phủ, cũng từng nghe qua một chút về bí văn Hoàng tộc, còn nghe qua từ Diệp Chu Dật, mấy lời đồn như Định Quốc Công không hỏi chuyện triều chính, sự việc giao ra binh quyền có liên quan đến Li phi nương nương, những việc này hắn có nói cho ta vài câu."
Li phi nương nương cùng mẫu thân Diệp Chu Dật có quan hệ thân thích xa, Li phi nương nương là người ngoại tộc, không có bối cảnh gì đặc biệt, nhưng mà bởi vì có quan hệ với mẫu thân Diệp Chu Dật cho nên Định Quốc Công phủ cũng xem như là một chỗ dựa cho Li phi nương nương, sau đó, Li phi nương nương hạ sinh được hai Hoàng Tử, nhưng mà một người thì chết, một người thì mất tích, sau đó nữa không biết vì lý do gì mà bà bị đày vào lãnh cung, phủ Định Quốc Công cũng chịu liên lụy, dần dần suy yếu.
Dựa theo những lời Diệp Chu Dật nói, chắp vá lại tất cả mọi thứ, Giang Nguyễn không dám liên tưởng hoang đường, nhưng mà chính những hành động trong thời gian gần đây của Kỳ Diệp bức nàng buộc nàng phải suy nghĩ đến chuyện đó, nàng luôn nghĩ có lẽ nàng đoán sai rồi, mà nàng cũng hi vọng nàng đã đoán sai rồi, hy vọng hết thảy chỉ là một giấc mơ, sau khi tỉnh lại, nàng cùng hắn vẫn sẽ chỉ là một đôi phu thê bình thường, cùng nhau trải qua những ngày tháng bình thản.
Đêm đã tĩnh lặng đi vài phần, đám đông trên đường dần dần tan đi, vui đùa ầm ĩ cũng dần dần nhỏ lại, pháo hoa đã tắt, ánh trăng cũng giấu mình đi, tĩnh mịch yên ắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!