Chương 11: (Vô Đề)

Thấy rõ người hiện trong di động, đầu Lâm Tùy Ý kêu ong lên. Sau lưng cậu đổ mồ hôi lạnh, sợ mình nhìn thêm một cái sẽ ngất xỉu, Lâm Tùy Ý vội cất di động.

Nhưng dù đã cất di động, cảnh hồi nãy vẫn quá gây sốc. Ánh mắt Ứng Triều Hà nhìn chằm chằm màn hình in trong đầu cậu mãi không tan. Bây giờ Lâm Tùy Ý có thể cảm giác được phía sau có một đôi mắt không nhúc nhích đang nhìn mình.

À không.

Có động.

Lâm Tùy Ý nghe thấy tiếng bước chân, từ cửa sổ dịch tới cửa.

Cửa bị khóa bên ngoài bằng ổ kim loại. Lâm Tùy Ý nghe thấy tiếng chìa khóa thọc vào, sau đó vang một tiếng thanh thúy… lạch cạch.

Khóa mở!

Lâm Tùy Ý dựng đứng tóc gáy. Thanh âm ong ong trong đầu lớn hơn.

Gần như theo bản năng, cậu vọt tới bên cửa sổ, rầm một tiếng đẩy cửa sổ ra… Cậu có tật giật mình, lúc mở cửa sổ chui vào vòng đã thuận tay đóng cửa sổ.

Bàn tay chống cửa sổ, người nhảy ra ngoài, đồng thời Ứng Triều Hà mở khóa vào cửa.

Khi Lâm Tùy Ý nhảy ra ngoài, gió lạnh tạt thẳng mặt cậu, cậu mới phản ứng lại mình đang làm cái gì.

Cậu đối với giải mộng cái biết cái không, căn bản không biết bị Mộng tiếp cận nên làm cái gì. Cậu tuân theo bản năng, cũng rất nguyên thủy, khi đối mặt với thứ uy hiếp mạng sống liền bỏ chạy.

Sau khi lấy lại tinh thần, cậu không chạy đi quá xa, mà quay đầu lại nhìn cửa sổ, làm khẩu hình hướng Phương Kiền: Đi?!

Dù Ứng Triều Hà vừa xuất hiện, Phương Kiền liền nín thở không hô hấp, nhưng hiện tại Ứng Triều Hà đã đi tới trước mặt, Phương Kiền không thể nín thở mãi, con người không có khả năng nín thở đến chết.

Nếu Phương Kiền không chạy, Ứng Triều Hà sẽ cảm nhận được hơi thở.

Mà khi quay đầu thúc giục, Lâm Tùy Ý mới phát hiện, thời điểm cậu phóng ra ngoài như thỏ đã gạt đổ bàn trang điểm, gương kính rơi xuống đất, cả chiếc kính bị dập nát, gương vỡ thành nhiều mảnh văng khắp phòng.

Mộng kính không thấy ảnh, đại hung.

Là điềm xấu.

Nhưng Lâm Tùy Ý không rảnh lo hung thần và hành vi đập gương của cậu có tính là chọc hung thần hay không. Cậu vội vã dùng ánh mắt thúc giục Phương Kiền, còn vỗ nhẹ khung cửa sổ.

Tiếng động rốt cuộc làm Phương Kiền lấy lại tinh thần, hắn đột nhiên phóng về phía cửa sổ, còn chưa tới bên cửa sổ đã nhấc chân nhảy ra bên ngoài. Mu bàn chân vướng khung cửa sổ, lúc nhảy ra ngoài chật vật ngã khụy hai đầu gối xuống đất.

Ứng Triều Hà trong phòng chậm rãi đi đến bên cửa sổ, cách cửa sổ mặt không biểu cảm nhìn bên ngoài.

Phương Kiền ngã hơi nặng, Lâm Tùy Ý thấy hắn như đang quỳ lạy Ứng Triều Hà đến mức không dậy nổi. Cậu nắm lấy cánh tay Phương Kiền kéo qua cổ mình, đỡ nửa người hắn chạy khỏi nơi này.

Lâm Tùy Ý và Phương Kiền không ai quay đầu lại, vẫn có thể cảm giác được tầm mắt ấy dính mãi sau lưng họ.

Bọn họ đột nhập từ chỗ hậu viện, Ứng Triều Hà tá túc trong một căn phòng ở hậu viện, bọn họ chỉ có thể từ cửa chính đi ra ngoài. Những con chó đen buộc ở cửa hướng bọn họ sủa như điên. Trái tim Lâm Tùy Ý vọt lên cổ họng, chó đen là hung thần đã biết, không được để chúng nó cắn.

Chạy trốn không dễ dàng chút nào, tuy rằng bọn họ không nghe thấy tiếng chân Ứng Triều Hà đuổi theo, bọn họ vẫn không dám dừng lại trong thôn, chạy thẳng một mạch tới cửa thôn mới thở hổn hển dừng lại.

Cậu có ổn không?

Lâm Tùy Ý thở phì phò buông Phương Kiền.

Phương Kiền trực tiếp ngồi bệt dưới đất, hắn vừa đau vừa mệt chớp mắt, bởi vì ngừng chạy lo hít thở liên hồi nên không nói lên lời, chỉ có thể vẫy vẫy tay.

Lâm Tùy Ý đành chờ Phương Kiền hòa hoãn lại.

Cậu nhìn về phía thôn từ xa xa, xem Ứng Triều Hà có thật sự không đuổi theo không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!