Chương 12: Là Người Có Lạc Hồng Của Cô

Khoảng mười phút sau, xe đã dừng lại trên một đường băng lớn.

Phía trước là một chuyên cơ đang khởi động động cơ.

Sở Nghinh hơi bất ngờ trước những thứ đang thấy trước mắt, bởi vì trước giờ mặc dù cô cũng được xếp vào hạng thiên kim trong giới thượng lưu nhưng Sở gia cô vẫn chưa đủ điểu kiện để có thể có chuyên cơ riêng chứ dừng nói đến cả đường bay riêng.

Ân Viêm có thể sở hữu cả một dường băng lớn với hơn ba chiếc chuyên cơ như vậy, còn có thể bay đườn bay riêng thì càng chứng minh được thế lực của hắn đủ để bành trướng cả thương trường.

Phi hành đoàn đều đã sẵn sàng khởi hành, chỉ đợi ông chủ vào vị trí nữa thôi.

Sở Nghinh đi theo sau Ân Viêm, còn có sự hỗ trợ của tiếp viên để vào trong chỗ ngồi đã được sắp xếp từ trước.

Thiết kế bên trong chuyên cơ không khác gì một khách sạn năm sao cả, mọi tiện nghi đều có đầy đủ và thậm chí còn hiện đại hơn nữa.

Nói là chỗ ngồi nhưng chỗ của Sở Nghinh không khác gì một phòng ngủ cả, cô lại còn phải tiếp tục ở cùng một chỗ với Ân Viêm.

Cô có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi hắn, nhưng cuối cùng vẫn là thôi.

Hiện giờ cô chính là đang rất lo lắng vì sắp tới sẽ phải đối mặt với một đại gia tộc tiếng tăm lừng lẫy trong giới thượng lưu, trong khi cô lại chưa biết gì về bọn họ cả.

Hơn nữa chuyện ra mắt trưởng bối này, nếu là với những cặp đôi khác thì phải diễn ra trước khi kết hôn rồi, nhưng với cô thì tất cả đều đang đi ngược lại với trình tự tự nhiên, không có hẹn hò, cũng không có yêu đương, kết hôn chớp nhoáng, đến cả việc nhìn mặt chồng cũng còn chưa nhìn kỹ bao giờ, sau khi kết hôn rồi mới lại ra mắt trưởng bối.

- Cô không cần căng thẳng.

Cho cô một lời khuyên, nên giữ sức để lát nữa rồi căng thẳng một lần.

Chắc cô cũng rõ một đạo lí rồi, trong một gia tộc lớn thì những gì cô nhìn thấy chỉ là một lớp vỏ bọc thôi, quyền thừa kế mới là thứ mà bọn họ quan tâm.

Đột nhiên có một người ngoài nhảy vào đương nhiên bọn họ sẽ không vừa mắt mà tìm cách làm khó cô.

Sở Nghinh rất chuyên chú nghe những gợi ý mà Ân Viêm đang cho mình, đương nhiên cô rất rõ những sóng ngầm trong một gia tộc lớn mạnh nhờ kinh doanh trên thương trường nên cũng đã sớm chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.

Người đàn ông ngồi bên cạnh cô, tay cầm một ly rượu vang vừa mới rót ra, chỉ lắc qua lắc lại mà chưa chạm môi.

- Người đứng đầu Ân gia hiện giờ là bà nội của tôi, để có thể quản lý một bầy cá mập thì bà đương nhiên phải có nguyên tắc của mình.

Nói như vậy cũng có thể tưởng tượng được Ân lão phu nhân này là một người rất khó tính và đầy nguyên tắc, Sở Nghinh vẫn luôn sợ nhất là những người như thế này.

- Ông nội và bà nội tôi có ba người con chung, cha tôi, chú út và cô ba.

Chú hai là con riêng của ông nội với một người phụ nữ khác nên chắc là cô cũng đoán được mối liên hệ của từng người trong nhà rồi.

Cha mẹ tôi có hai người con trai, là tôi và A Tiêu.

Khi hắn nhắc đến Ân Tiêu thì ánh mắt lại dậy sóng, nhưng kỳ lạ là lại cố gắng kìm nén sự hận thù xuống để nói tiếp.

- Chú hai có hai đứa con, một người con trai lớn là Ân Bá, một con gái út là Ân Điềm.

Chú út có một con trai là Ân Diệu.

Cô ba cũng có một con trai là Ân Pháp.

Hắn nói đến đâu thì Sở Nghinh đều cố gắng ghi nhớ cẩn thận, nhất là phải nhớ tên từng người.

- Khi cô đến đó thì người đầu tiên xem cô là kẻ thù truyền kiếp chính là mẹ tôi, bởi vì đối với người phụ nữ đã hại chết con trai bà ấy thì sao bà ấy có thể niềm nở chào đón được.

Ân Viêm cũng chẳng hiểu sao mình lại nói với cô hết những chuyện cần chú ý ở Ân gia nữa.

Nhưng hắn đã cố gắng nhắc nhở bản thân không thể quá ôn nhu với cô được nên mới cố tình đề cập đến mẹ mình như đang cảnh cáo cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!