Lam Hạ nhìn chằm chằm vào Hàn Nguyệt, ngực phập phồng vì phẫn nộ. Hắn biết mình không nên nói thế nhưng chứng kiến Hàn Nguyệt chẳng thèm để ý gì đến an nguy của chính nó, cũng chẳng quan tâm đến cảm nhận của người khác, hắn không chịu nổi. Cho dù có bị đánh đi nữa hắn cũng mặc kệ.
Người như vậy… người như vậy…
Lam Hạ vẫn còn đang trừng mắt nhìn Hàn Nguyệt thì đột nhiên, hắn bị nó xô mạnh, ngã xuống mặt bàn phía sau. Sách vở, bút mực, nghiên đài trên bàn rơi xuống đất văng tung tóe.
Mọi người xung quanh kinh hãi hét lên.
Thất đệ!!!
Thất ca!!!
Tứ ca!!!
Không thèm để ý đến những tiếng la hét đang nổi lên bốn phía, Hàn Nguyệt dùng cả người nó đè Lam Hạ xuống, tay giữ chặt không cho hắn vùng vẫy, hai mắt mở to cúi xuống nhìn hắn.
Lam Hạ cảm thấy một luồng khí lạnh từ tay Hàn Nguyệt thấm qua da truyền vào cơ thể hắn.
"Thất đệ… đệ bình tĩnh một chút…" Cẩm Sương lập tức định thần lại, lên tiếng khuyên can. Hắn không dám đi đến giữ Hàn Nguyệt lại, chỉ có thể đứng bên lo lắng. Mọi người đều vô cùng khẩn trương, bỗng Hàn Nguyệt mở miệng gằn từng chữ:
Ti Lam Hạ… Âm thanh hơi trầm thấp.
Mọi người xung quanh toàn thân chấn động, kể cả Lam Hạ đang bị nó đè xuống không động đậy được. Đây là lần đầu tiên nó gọi tên người khác.
"Ta chỉ nói một lần, ngươi nhớ cho kỹ.
Tính mạng của ta, Ti Hàn Nguyệt, nằm trong tay ta. Đối với ta mà nói, chuyện nguy hiểm chính là chết trong tay kẻ khác. Nhưng ta sẽ không cho điều đó xảy ra. Bất kể là ai, bất kể là chuyện gì, ngoại trừ chính bản thân ta, cái mạng này không ai có thể lấy đi.
Các ngươi lo lắng ra sao không liên quan đến ta. Nhưng ngươi phải nhớ, không được nghi ngờ lời nói của ta. Ta nói, ta sẽ không chết thì sẽ không chết. Ta không phải kẻ ngu xuẩn không biết mình biết người. Ta biết mình đang làm gì. Mạng của ta chỉ có thể kết thúc trong tay ta.
Nếu các ngươi còn vì mấy chuyện nhàm chán này mà hô to gọi nhỏ một lần nữa, bất luận ngươi có là hoàng tử hay không, ta cũng đều không bỏ qua cho các ngươi."
Nói xong, Hàn Nguyệt buông Lam Hạ ra, xoay người trở về vị trí của mình, giở sách ra xem.
Tất cả mọi người, nhất là Lam Hạ, dường như có thể nghe được tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Lam Hạ thở hổn hển. Mặc dù ngoài miệng vẫn la hét mình không sợ nhưng thực chất, trong lòng hắn cực kỳ bất an.
Lúc bị Hàn Nguyệt đè xuống, trong thoáng chốc, hắn tưởng rằng Hàn Nguyệt sẽ đập hắn thê thảm. Nhưng không! Hắn không ngờ Hàn Nguyệt lại nói với mình những điều đó, lời nói kiên định khiến người nghe phải rung động.
Bây giờ hắn cái gì cũng không biết, chỉ biết tim mình đập càng lúc càng nhanh, dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tứ ca… Cẩm Sương vẫn là người đầu tiên tỉnh táo lại. Hắn lại gần kéo Lam Hạ đứng lên, rồi quay đầu nhìn Hàn Nguyệt mỉm cười nói:
"Thất đệ, ngũ ca xin lỗi vì hành động luống cuống vừa nãy của chúng ta. Hi vọng đệ không giận chúng ta, nhất là tứ ca."
Hàn Nguyệt ngẩng đầu nhìn Cẩm Sương, lạnh nhạt nói:
"Sau này đừng ồn ào nữa. Ta không giống các ngươi." Bọn hắn thấy nguy hiểm là chuyện của bọn hắn, còn nó cho đến bây giờ đều rất rõ ràng mình đang làm gì. Nó không muốn lần nào cũng lặp lại mấy câu nói đó.
Thấy Hàn Nguyệt đã không còn tức giận nữa, Cẩm Sương tiếp tục hỏi:
"Thất đệ, ngoại trừ bản thân mình, đệ sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào, bất kỳ cái gì làm tổn thương đến mình sao?"
Nghe Cẩm Sương hỏi vậy, Hàn Nguyệt khẽ nhíu mày.
Mặc dù nó rất mạnh mẽ nhưng dù sao nó cũng là người, sao có thể không bị thương được. Suy nghĩ một lúc, Hàn Nguyệt trả lời: Ta sẽ không chết.
Nghe Hàn Nguyệt trả lời, Cẩm Sương tiếp tục khuyên nhủ:
"Ngũ ca biết đệ sẽ không chết. Nhưng thất đệ à, sau này đệ có thể cẩn thận hơn một chút được không? Dù đệ không quan tâm đến cảm nghĩ của chúng ta, nhưng đệ nên cẩn thận chú ý, cố gắng đừng để mình bị thương. Có được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!