Chương 5: (Vô Đề)

Ta ngồi xuống ngang tầm mắt nàng, nghiêm túc nói:

"Công chúa, người đang giận, nô tỳ có thể cảm nhận được sự tức giận của người. Nếu tức giận có thể giúp người thấy dễ chịu hơn, vậy thì cứ bộc lộ ra đi."

"Nhưng, có vài điều nô tỳ muốn nói rõ."

"Thứ nhất, nô tỳ chỉ muốn nắm tay công chúa. Nô tỳ không muốn nắm tay ai khác. Tay công chúa mềm mại, tinh tế, các đốt ngón thon dài. Sau này khi bôi đan câu (sơn móng tay đỏ), chắc chắn sẽ rất đẹp."

"Thứ hai, nô tỳ nhìn Trấn An Công chúa vì tò mò.

Nàng là nữ nhi của một vị tướng vì nước mà hy sinh, nô tỳ muốn xem hậu duệ của trung thần trông như thế nào. Nô tỳ còn lén nhìn cả Thái tử, Nhị Hoàng tử, Tam Công chúa, Ngũ Hoàng tử… Vì nô tỳ chưa từng gặp bọn họ, phải nhận diện trước, kẻo nhầm lẫn sẽ làm mất thể diện của Phúc Ninh Cung.Thứ ba, không phải chỉ có xinh đẹp mới khiến người khác yêu thích. Nô tỳ cũng bình thường thôi, nhưng cô cô dạy dỗ nô tỳ vẫn quý nô tỳ. Và nô tỳ cũng rất thích công chúa.

"Lục Công chúa không khóc nữa. Có lẽ bị cách nói quá thẳng thắn của ta làm ngại ngùng, nàng quay đầu đi, không nhìn ta, hai má hơi ửng đỏ."Nhưng… phụ hoàng không thích ta.

"Nghĩ một lúc, nàng bổ sung:"Mẫu hậu cũng không thích ta…

"Nghĩ thêm nữa, nàng tiếp tục:"Thái tử ca ca, Nhị Hoàng huynh, Tam Hoàng tỷ, Tứ Hoàng tỷ, Ngũ Hoàng huynh… bọn họ đều không thích ta.

"Giọng nàng càng ngày càng trầm. Cảm giác như chỉ cần nói thêm chút nữa, nàng sẽ hắc hóa mất. Trên đầu nàng, bốn chữ"nữ phụ ác độc

"lại càng đậm hơn. Hồng Trần Vô Định 8 Ta bỗng cảm thấy buồn cười. Bốn chữ trên đầu nàng thật sự giống một cái thước đo tâm trạng. Nàng trừng mắt nhìn ta:"Ngươi cười cái gì?Khụ khụ, nô tỳ chỉ cảm thấy công chúa đáng yêu quá mà thôi. Nhưng người hiểu lầm Tam Công chúa rồi, nàng ấy thích người đấy.Ngươi nói bậy!

"Lục Công chúa không tin, nhưng đôi mắt sáng rực, vẻ mặt lại trông như rất mong ta phản bác nàng."Thật đấy. Mọi người đều trả lại búp bê, chỉ có Tam Công chúa không trả, còn sợ Thái tử phát hiện, lén giấu vào túi sách của mình.

Nàng ấy thực sự rất thích búp bê mà công chúa tặng.

"Lúc này, Như Hạ đã đuổi kịp, nghe được cuộc trò chuyện của chúng ta, liền đưa túi sách tới, nhẹ giọng nói:"Nô tỳ kiểm tra rồi, thiếu mất một con hổ nhỏ.

"Lục Công chúa gương mặt ửng đỏ."Tam Hoàng tỷ tuổi Dần.Oa! Công chúa còn nhớ cả năm sinh của Tam Công chúa, người giỏi quá!"

Lục Công chúa vui vẻ hơn một chút, nhưng vẫn có chút ngại ngùng.

Nàng lúc thì cười trộm, lúc lại xụ mặt, rõ ràng đang không ngừng hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra.

Ta cũng từng như vậy.

Buổi tối nằm trên giường tua lại cả ngày, gặp chuyện vui thì cười một mình, còn nếu có tình huống xử lý không tốt thì hận không thể quay ngược thời gian làm lại.

Một lát sau, Lục Công chúa nghiêm túc giáo huấn ta:

"Sau này không được nhìn người khác! Nếu không… nếu không… nếu không ta sẽ móc mắt ngươi ra!"

Chậc, không thể nói chuyện tử tế được sao?

Ta chẳng sợ nàng chút nào.

Sau khoảng thời gian này, ta nhận ra bản chất của Lục Công chúa không hề xấu.

Nàng chỉ là thiếu thốn tình thương, rất thiếu, rất thiếu.

Nhưng ta cũng không thể để nàng kiểm soát mình.

Vậy nên, ta không thể đồng ý một yêu cầu phi lý như vậy.

Ta dịu dàng nói:

"Như vậy không được đâu ạ. Nô tỳ phải giúp công chúa theo dõi xem các hoàng tử, công chúa khác có đang âm thầm bày trò hãm hại công chúa không. Nếu không, khi họ ra tay, nô tỳ sẽ không kịp bảo vệ công chúa mất."

Lục Công chúa biểu cảm rất phức tạp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.info.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!